Sao Thái tử tỉnh lại trông như chẳng hề nhận ra nàng thế này?
Chẳng lẽ bị trọng thương dẫn đến mất trí nhớ sao?
Tần Tranh chỉ cảm thấy ánh mắt hắn nhìn mình mang lại áp lực ngập tràn. Rõ ràng không chứa bao nhiêu ác ý, nhưng so với cái nhìn săm soi của gã Thống lĩnh cấm quân lúc nãy còn khiến nàng thấy da đầu tê dại hơn.
Nàng đang phân vân không biết có nên nói thêm gì không, thì lại thấy Thái tử đột nhiên nhíu chặt lông mày, vẻ mặt đầy đau đớn mà đỡ lấy thái dương.
Thật ra Tần Tranh không phải chưa từng nghĩ đến chuyện thừa lúc hắn đang suy yếu mà bỏ chạy. Ngặt nỗi ngoài cửa toàn là cấm quân, nàng bước ra chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới?
Hơn nữa, chứng kiến võ công dùng một sợi chỉ vàng đâm xuyên trán Thống lĩnh cấm quân của Thái tử, Tần Tranh nào có gan tùy tiện chạy trốn. Vạn nhất nàng vừa quay lưng, sợi chỉ vàng còn lại trên tay hắn trực tiếp găm vào sau gáy nàng thì sao?
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Tần Tranh đã cân nhắc kỹ lưỡng lợi hại.
Thôi thì tiếp tục nhẫn nhục phụ trọng, cố gắng chịu đựng thêm chút nữa vậy!
Nàng bước lên một bước, bày ra dáng vẻ lo lắng cho hắn: "Điện hạ, người không sao chứ?"
Thái tử có vẻ đã nhịn qua cơn đau đầu dữ dội kia. Khi nhìn lại Tần Tranh, ánh mắt hắn bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ: "Không sao."
Giọng nói tuy khàn khàn nhưng trầm thấp, đầy nam tính và rất dễ nghe.
Hắn lướt nhìn một lượt đống thi thể nằm la liệt trong điện, trầm giọng hỏi: "Đây là chuyện gì?"
Tần Tranh nhìn theo tầm mắt của hắn, đang định trả lời thì chợt nhớ ra Thái tử phi vốn là một nữ tử khuê các, đột ngột chứng kiến cảnh tượng đẫm máu thế này chắc chắn phải bị dọa đến mất mật. Thế là, Tần Tranh cố rặn ra vài giọt nước mắt rơm rớm, nghẹn ngào hạ thấp giọng nói:
"Điện hạ, trong lúc người hôn mê, thành đã vỡ rồi, quân phản loạn sắp sửa sát vào cung! Thống lĩnh cấm quân lòng muông dạ thú, thế mà cũng nảy sinh lòng phản nghịch! May mắn có Điện hạ tỉnh lại cứu thần thiếp, hiện giờ ngoài điện vẫn còn quân cấm vệ canh giữ..."
Nàng tự đánh giá diễn xuất của mình đã đạt điểm tuyệt đối, nào ngờ Thái tử nhìn bộ dạng muốn khóc mà không khóc nổi của nàng thì vẻ mặt lại càng thêm quái dị.
Tần Tranh không hiểu mình sơ hở ở chỗ nào. Thấy Thái tử định ngồi dậy, nàng liền đưa tay ra định đỡ.
Nhưng Thái tử lại bất động thanh sắc né tránh bàn tay nàng, tự mình vịnh vào cột giường, có chút chật vật mà đứng thẳng dậy.
Tần Tranh có chút ngơ ngác. Trong nguyên tác không miêu tả nhiều về Thái tử, chỉ nói hắn là một kẻ háo sắc.
Nhưng nhìn tình hình trước mắt, Thái tử đối với nàng hình như có phần xa cách, lãnh đạm?
Chưa kịp để Tần Tranh nghĩ ngợi thêm, ngoài điện bỗng nhiên rộn lên những tiếng ồn ào, tiếng gào thét chém giết vang trời dậy đất.
Nàng run giọng nói: "Chắc chắn là quân phản loạn đánh vào rồi!"
Nàng lấy hết can đảm chạy đến bên cửa điện, dùng ngón tay chọc một lỗ nhỏ trên tấm lụa căng cửa để nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy cấm quân và quân phản loạn vừa tràn vào đang chém giết lẫn nhau thành một đoàn hỗn loạn.
Thống lĩnh cấm quân còn chưa kịp bắt liên lạc với bên phản quân, quân phản loạn cứ ngỡ cấm quân ở đây là để bảo vệ Thái tử, thế nên hai bên vừa chạm mặt đã lao vào sát phạt sinh tử.
Tần Tranh chẳng phải gan dạ gì, nàng chỉ muốn xác nhận xem toán quân vừa tới có phải người của Thẩm Ngạn Chi hay không.
Nhưng rõ ràng là không phải. Kẻ dẫn đầu quân phản loạn là một gã đại tướng mặt mày dữ tợn, một rìu vung lên đã chém ngang lưng một tên cấm quân thành hai đoạn.
Dạ dày Tần Tranh một trận nhào lộn, không dám nhìn tiếp, vội vã chạy ngược trở vào: "Điện hạ, phản quân và cấm quân đánh nhau rồi, thần thiếp hộ tống người trốn đi!"
Thẩm Ngạn Chi là không trông mong gì được rồi. Nàng cố ý nói thế để vị Thái tử có võ công cao cường này lúc bỏ trốn sẽ mang theo nàng theo.
Thế nhưng, Thái tử lại giơ tay lật đổ luôn giá đèn đồng thau bên cạnh. Dầu thắp đổ tràn ra đất, bấc đèn nhanh chóng bén lửa đốt cháy một mảng, ngọn lửa cuộn lên rèm che trước giường, trong nháy mắt đã lao thẳng lên xà nhà.
Hắn liếc nhìn Tần Tranh một cái, trầm giọng ra lệnh: "Lột một bộ đồ thái giám thay vào."
Tần Tranh hiểu rõ nếu mình rơi vào tay quân phản loạn thì tuyệt đối không có kết cục tốt đẹp. Cải trang thành một tiểu thái giám để trốn, dù sao cũng thuận tiện hơn mặc bộ y phục lộng lẫy này rất nhiều.
Con người ta ở ranh giới sinh tử quả nhiên có thể vượt qua rất nhiều nỗi sợ hãi.
Lúc mới chứng kiến cảnh giết người, Tần Tranh còn sợ đến mức bủn rủn tay chân, vậy mà giờ đây vì mạng sống, nàng đã có thể cắn răng chịu đựng sự ghê tởm để lột áo khoác của một tên tiểu thái giám.
Nàng cởi bỏ bộ cung trang rườm rà, nhanh nhẹn mặc vào chiếc áo khoác dính máu của thái giám, động tác dứt khoát và vô cùng gọn gàng.
Dẫu sao Tần Tranh cũng không phải người cổ đại, bên trong cung trang vẫn còn mặc một lớp trung y bằng gấm trắng, vả lại Thái tử là phu quân trên danh nghĩa của nàng, trong lúc dầu sôi lửa bỏng thế này, nàng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện né tránh hay giữ kẽ.
Ngược lại, lúc nàng thay y phục, Thái tử không biết vô tình hay cố ý đã quay người đi chỗ khác, tự mình lột một bộ đồ thái giám khác để thay.
Thời gian cấp bách, sau khi thay xong quần áo, Tần Tranh đưa tay giật phăng hết trang sức trên đầu, cái gì vứt được liền vứt, chỉ giữ lại mấy cây trâm vàng nặng trịnh nhét vào túi tay áo.
Nàng không biết búi tóc kiểu cổ nhân, đành quấn đại thành một búi tóc củ tỏi rồi đội chiếc mũ thái giám lên, sau đó quệt thêm vài đường máu lên mặt. Tức khắc, đừng nói là nhìn ra dung mạo xinh đẹp, không dọa người ta phát khiếp đã là may mắn lắm rồi.
Thái tử thay xong xiêm y, quay đầu lại thấy bộ dạng hóa trang này của nàng thì sâu trong đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc. Hắn dường như cảm thấy vào thời khắc mấu chốt, nàng cũng khá lanh lợi đấy chứ.
Ngọn lửa lan ra rất nhanh. Cấm quân bên ngoài còn chưa chết hết, nhưng cả tòa nội điện tẩm cung đã bị biển lửa bao trùm.
Tần Tranh chạy theo Thái tử vòng qua thiên điện. Thái tử đẩy cánh cửa sổ ở gian phòng bên cạnh ra, nói với nàng: "Nhảy ra ngoài đi."
Hoàng hôn buông xuống, những góc tối mà ánh lửa không rọi tới đều bị bao phủ bởi một mảnh u ám, bóng đen chập chờn. Từng trận gió thổi qua đều mang theo mùi máu tanh nồng nặc.
Tiếng kêu khóc thảm thiết của cung nữ, thái giám hòa lẫn với tiếng cười dữ tợn của quân phản loạn xé toạc màn đêm, nghe mà rợn tóc gáy.
Tần Tranh vừa gác một chân lên bệ cửa sổ định nhảy ra ngoài thì ở phía chính điện bất ngờ vang lên một tiếng "Rầm" chấn động. Quân phản loạn đã đập tan cửa lớn, tràn vào tẩm điện!
"Đừng sợ."
Rõ ràng ngay sau lưng là lũ sói hoang đang khát máu, nhưng hai chữ thản nhiên, bình tĩnh của hắn lại như có ma lực, giúp Tần Tranh vơi đi phần lớn nỗi sợ hãi.
Sau khi nàng tiếp đất và đứng vững, Thái tử liền dứt khoát thu tay lại. Hắn dùng một tay chống lên bệ cửa, động tác vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát nhảy ra ngoài, hoàn toàn không giống bộ dạng của một kẻ đang bị trọng thương hấp hối.
Hắn xoay người khép chặt cánh cửa sổ, trầm giọng ra lệnh: "Đến chuồng ngựa phía bên kia, chúng ta sẽ lách qua cửa ngách để ra ngoài."
Quân phản loạn tràn vào cung chỉ lo cướp bóc vàng bạc châu báu, dâm loạn cung nữ, hiếm có kẻ nào thèm bén mảng đến khu chuồng ngựa. Trốn theo đường đó là lựa chọn khôn ngoan nhất lúc này.
Thái tử thuộc nằm lòng địa hình Đông Cung. Dưới sự che chở của bóng đêm, hắn dắt Tần Tranh dễ dàng né được mấy toán quân phản loạn đang bận vơ vét tài sản. Thỉnh thoảng chạm trán vài tên đi lẻ, đối phương còn chưa kịp ú ớ gì đã bị hắn một kiếm cắt đứt yết hầu.
Tần Tranh túm chặt lấy một góc tay áo của hắn, lảo đảo chạy theo sau.
Ánh lửa từ đại điện bốc cháy rừng rực, nhuộm đỏ cả một góc trời đêm. Tần Tranh thỉnh thoảng lén ngước nhìn hắn, cũng chỉ thấy được nửa bên nghiêng mặt lạnh lùng cùng đường viền cằm góc cạnh, tinh tế.
Trong lòng nàng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Trong nguyên tác viết rằng Thái tử ép cưới Thái tử phi chỉ vì tham lam sắc đẹp của nàng. Thế nhưng lúc tai họa ngập đầu, quốc phá gia vong như hiện tại, hắn lại chẳng hề có ý định vứt bỏ nàng để một mình thoát thân.
Dường như... hắn không đến mức tồi tệ và phế vật như những gì cuốn sách kia đã mô tả?
Chuồng ngựa nằm ở một góc vô cùng hẻo lánh của Đông Cung, quả nhiên nơi này tạm thời vẫn chưa có quân phản loạn tìm tới.
Đến khi Thái tử dừng bước, Tần Tranh đã thở không ra hơi, phải tựa hẳn vào chân tường mới đứng vững được. Thân xác này vốn là lá ngọc cành vàng, từ nhỏ sống trong nhung lụa, có lẽ chưa bao giờ phải liều mạng chạy thục mạng như thế. Nàng chỉ cảm thấy vùng phổi và lồng ngực đau nhói như muốn rách ra.
Tình trạng của Thái tử cũng chẳng khá khẩm hơn nàng là bao.
Dưới ánh trăng mờ ảo, sắc mặt hắn tái nhợt đến đáng sợ. Một bàn tay hắn gắt gao ấn chặt trước ngực — nơi bị trúng tên. Trên trán hắn, mồ hôi lạnh toát ra mọc thành từng hạt lớn, mùi máu tanh trên người nồng nặc, rõ ràng là vết thương đã bị bục ra dữ dội.
Lúc nãy trên đường đi vừa tối vừa gấp, để không làm vướng chân vướng tay, Tần Tranh dồn toàn bộ sự chú ý vào việc nhìn đường và chạy trốn, giờ mới nhận ra tình hình tồi tệ của Thái tử.
Dù sao bản thân nàng cũng nhờ có hắn mới có thể bình an chạy đến tận đây.
Tần Tranh do dự một chút, bước lên gặng hỏi: "Điện hạ, vết thương của người bị rách rồi phải không? Để ta giúp người băng bó lại nhé?"
"Không cần." Hắn lạnh lùng từ chối, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Nơi này không thể nán lại lâu.
Thái tử nhìn chằm chằm Tần Tranh, bất chợt lên tiếng: "Trẫm..."
Trẫm?
Tần Tranh còn đang ngơ ngác thấy kỳ quái với cách xưng hô này, thì đã nghe hắn nói tiếp: "Hiện tại ngươi vẫn còn đường lui. Ta biết ngươi gả cho ta không phải tự nguyện. Nếu ngươi muốn quay lại tìm Thẩm Ngạn Chi, hãy trốn vào đống cỏ khô sau chuồng ngựa kia đi. Đợi Thẩm Ngạn Chi dẫn quân tới Đông Cung rồi hãy ra ngoài."
Lựa chọn thứ hai hắn không nói ra. Nhưng Đại Sở đã tận số, bản thân hắn lại mang trọng thương, nếu còn đèo bồng thêm Tần Tranh thì e rằng lành ít dữ nhiều. Cho dù có thoát được ra khỏi hoàng cung, chuỗi ngày phía trước cũng chỉ là chuỗi ngày lưu vong, trốn chui trốn lủi.
Lời này của hắn càng khiến Tần Tranh kinh ngạc tột độ.
Gã Thái tử bao cỏ chuyên đi bẻ hoa cướp nhụy trong truyện, hóa ra sau khi mất nước lại có thể đại triệt đại ngộ, hiểu chuyện đến thế này sao?
Thấy Tần Tranh im lặng hồi lâu, Thái tử lên tiếng hỏi: "Sao thế?"
Từ đằng xa, tiếng đốt phá, giết chóc, cướp bóc vẫn không ngừng truyền tới. Trên đường chạy đến đây, Tần Tranh đã tận mắt chứng kiến không ít thi thể của các cung nữ quần áo xộc xệch, chết không nhắm mắt.
Sau hai lần tràn trề hy vọng rồi lại thất vọng, Tần Tranh hiện tại đã hoàn toàn mất lòng tin vào việc Thẩm Ngạn Chi sẽ đến cứu mình kịp thời.
Trong sách viết hắn tự trách vì đến cứu Thái tử phi chậm một bước. Bây giờ Tần Tranh mới thấu hiểu cái "chậm một bước" đó có cái giá đắt đến mức nào. Nếu không phải vị Thái tử này đột nhiên mạng lớn, không chết sớm như nguyên tác, thì giờ này xanh cỏ từ lâu rồi.
Nàng tuyệt đối không dám một mình trốn lại chuồng ngựa. Vạn nhất quân phản loạn tìm đến trước Thẩm Ngạn Chi, hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.
Nàng vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Ta muốn đi cùng Điện hạ."
Nghe câu trả lời của nàng, ánh mắt Thái tử nhìn nàng thoáng qua một tia quái dị, nhưng hắn không nói gì thêm. Hắn chỉ khẽ nâng tay lên, ra hiệu cho nàng tiếp tục túm lấy tay áo của mình.
Tần Tranh vội vàng bấu chặt lấy. Chẳng hiểu vì sao, khi được phép tiếp tục đi theo hắn, trong lòng nàng lại dấy lên một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Suốt chặng đường sau đó, Thái tử vô cùng im lặng. Hắn dẫn nàng rẽ trái rẽ phải, luồn lách qua những lối đi phức tạp trong cung để né tránh toán quân phản loạn đang điên cuồng cướp bóc. Chỗ nào không tránh được, hắn lại liều mạng một phen để diệt khẩu.
Cũng chính vì liên tục động thủ, mùi máu tanh trên người Thái tử ngày một đậm đặc, sắc mặt cũng càng lúc càng thêm phần trắng bệch, dọa người.
Ban đầu là hắn dắt Tần Tranh đi, nhưng về sau, hắn chỉ còn sức nhận đường, còn Tần Tranh đã biến thành một chiếc nạng người, ra sức dìu hắn từng bước một tiến về phía trước.
Khi hai người đang trốn vào một góc tường cung hẻo lánh, Tần Tranh đè thấp giọng hỏi hắn: "Điện hạ, chúng ta đi tìm phụ hoàng sao?"
Vị Thái tử suốt dọc đường đi đều im lặng bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: "Cái loại hôn quân đó cũng xứng sao?"
Hai chữ "hôn quân" thốt ra từ miệng Thái tử thực sự khiến Tần Tranh có chút kinh hãi.
Sở Dương Đế dẫu sao cũng là cha ruột của hắn, Thái tử vừa tỉnh lại đã lục thân không nhận thế này rồi sao?
Thái tử dường như cũng nhận ra câu nói vừa rồi của mình có chút không ổn. Tiếp sau đó, ngoại trừ việc chỉ đường ra, giữa hai người lại rơi vào bầu không khí im lặng.
Tần Tranh cũng chỉ nghĩ dù sao người ta cũng là phụ tử nên mới thuận miệng hỏi một câu. Thái tử đã không muốn nhắc đến Sở Dương Đế, nàng tự nhiên cũng chẳng dại gì hé môi thêm. Chính bản thân nàng còn suýt bị người của Sở Dương Đế siết cổ chết, Thái tử không đi tìm ông ta, Tần Tranh có vui mừng còn không kịp.
Trên đường đi, Thái tử lại ra tay kết liễu thêm mười mấy tên phản quân nữa, hai người mới bình an tới được Tây Khuyết Môn. Thế nhưng trước mắt cửa cung đóng chặt, căn bản không có lối ra.
Phía xa vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn.
Gió đêm đưa tiếng hét phẫn nộ của quân phản loạn tới gần: "Vừa có hai tên thái giám bỏ chạy về phía Tây Khuyết Môn! Mau đuổi theo!"
Thái tử cứ như thể không biết trước mặt là tuyệt lộ, sau lưng có truy binh, hắn bình tĩnh hỏi nàng: "Biết bơi không?"
Hiện tại đôi bên đã là châu chấu buộc cùng một sợi dây, Tần Tranh cũng không giấu diếm làm gì, gật gật đầu.
Thái tử liền nói: "Dưới cây cầu gỗ kia có một con sông ngầm, thông thẳng ra sông hộ thành bên ngoài Tây Khuyết Môn."
Tần Tranh lúc này mới vỡ lẽ ra mục đích thực sự khi hắn tới Tây Khuyết Môn. Hắn là muốn theo đường sông ngầm để thoát khỏi hoàng cung!
…
Trận đại hỏa ở chính điện Đông Cung đã thiêu lan sang các cung điện liền kề xung quanh. Cung nữ, thái giám lo chạy thoát thân còn không kịp, đám phản quân thì mải mê cướp bóc vàng bạc, chẳng có ai thèm chữa cháy, thế lửa cứ thế tiếp tục cuồn cuộn lan rộng.
Khi Thẩm Ngạn Chi thúc ngựa phi đến Đông Cung, chính điện đã bị thiêu rụi hầu như không còn gì.
Hắn lảo đảo ngã xuống ngựa, nhìn biển lửa trước mắt, huyết sắc trên mặt rút sạch không còn một giọt.
Chậm rồi, rốt cuộc vẫn là đến chậm một bước!
Gã đại tướng thô lỗ bặm trợn đến Đông Cung trước Thẩm Ngạn Chi một bước đang nhìn hắn cười dữ tợn: "Thẩm thế tử đã đuổi kịp chiếc xe ngựa ra khỏi cung kia chưa? Trong xe là Thái tử phi phải không?"
Thẩm Ngạn Chi quay đầu nhìn về phía gã đại tướng mặt mày hung ác, sâu trong đáy mắt là hận ý ngập tràn, tròng mắt đỏ ngầu đến đáng sợ, như thể hận không thể ăn tươi nuốt sống kẻ trước mắt: "Thái tử phi đâu?"
Ngay khi cung thành vừa vỡ, hắn vốn định thẳng tiến về hướng Đông Cung, lại đột ngột nhận được tin Thái tử phi đã bị người của gã đại tướng này bắt đi trước một bước.
Hắn lòng nóng như lửa đốt đuổi theo chiếc xe ngựa ra cung kia, nào ngờ kẻ ngồi trong xe lại không phải Thái tử phi, Thẩm Ngạn Chi tức khắc hiểu ra mình đã trúng kế bốc điệu hổ ly sơn!
Nhìn bầu trời đêm phía trên Đông Cung bị ánh lửa nhuộm đỏ rực, huyết dịch khắp người hắn như đông cứng lại.
Gã đại tướng nhìn bộ dạng tàn nhẫn này của Thẩm Ngạn Chi, cười nhạo báng: "Thái tử phi hả? Mùi vị quả thực rất tuyệt, lão tử chơi chết ả rồi ném vào trong kia thiêu cùng luôn rồi!"
Trong mắt Thẩm Ngạn Chi chỉ còn một mảnh đỏ ngầu: "Thiêu rồi?"
Gã đại tướng và Thẩm Ngạn Chi vốn đã bất hòa từ lâu. Đám thế gia xưa nay luôn coi thường lũ khởi nghĩa lục lâm như gã, và gã cũng khinh bỉ cái vẻ thanh cao, đạo mạo của đám thế gia đó.
Hiếm khi gã thấy Thẩm thế tử thanh quý ngày thường lại có lúc thất thố điên cuồng như vậy, gã nhìn mà thấy vô cùng hả dạ, bèn cố ý chọc điên hắn thêm: "Thái tử phi đúng là một món hàng cực phẩm, nếu Thẩm thế tử tới sớm một bước thì đã có thể tận mắt chứng kiến ả hầu hạ lão tử ra sao rồi... Ực..."
Ai cũng không thể ngờ được, một Thẩm Ngạn Chi trông có vẻ hào hoa phong nhã lại đột ngột bạo khởi, rút kiếm chém bay đầu gã đại tướng.
Nhất kiếm giáng xuống chặt đứt một nửa cổ gã, cái đầu gã đại tướng vẹo hẳn sang một bên, nhưng gã vẫn chưa chết ngay, máu từ vết thương phun ra như suối xối xả.
Những kẻ có mặt tại hiện trường đều bị dọa cho khiếp sợ ngây người.
Thẩm Ngạn Chi lại như phát điên, tiến lên một bước túm lấy cổ áo gã đại tướng, điên cuồng đâm thêm mấy kiếm vào người gã, mỗi một kiếm đều ngập sâu tận chuôi. Những giọt máu bắn đầy lên mặt hắn, khiến gương mặt thanh tú, khôi ngô trông chẳng khác nào một con ác quỷ:
"Ngươi dám động vào nàng? Ai cho ngươi cái gan chó để động vào nàng!"
Hắn buông tay ra, gã đại tướng liền đổ rầm xuống đất như một bãi bùn nhão, mấy cái lỗ thủng trên người vẫn đang không ngừng rỉ máu.
Lần này gã đã hoàn toàn chết thấu.
Một lúc lâu sau, toàn bộ Đông Cung không một ai dám ho he nửa lời, chỉ có tiếng củi lửa cháy "lách tách" vang lên rợn người.
Cho đến khi phó tướng Văn Tuân vội vã chạy tới, nhìn thấy thi thể của gã đại tướng trên mặt đất, hai chân gã không khỏi nhũn ra.
Gã đại tướng này chính là huynh đệ ruột thịt của thủ lĩnh quân phản loạn, Thẩm Ngạn Chi giết gã, chẳng khác nào không muốn sống nữa rồi!
Văn Tuân khóc không ra nước mắt, than trời trách đất: "Thẩm thế tử, ngài... ngài... chuyện này là sao chứ? Lúc chúng ta đánh vào Đông Cung, cả Thái tử và Thái tử phi đều đã biến mất không thấy bóng dáng đâu rồi!"
Trái ngược với vẻ tang thương, suy sụp của phó tướng, đôi mắt vốn tràn ngập tử khí âm u của Thẩm Ngạn Chi đột nhiên lại bừng lên một tia hy vọng sống mãnh liệt.
A Tranh của hắn vẫn còn sống sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
