Đêm nay, trong khi những nơi khác của sơn trại đều đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, thì tại từ đường lại đèn đuốc sáng trưng.
Giữa khoảnh sân đặt một chiếc ghế gập bằng gỗ trắc đỏ, Nhị đương gia đang ngồi bệ vệ, oai phong một cõi trên chiếc ghế ấy. Hơn hai mươi gã hán tử Tây Trại đi theo lão tự chia làm hai bên, dàn trận theo hình chữ bát, khí thế đầy bức người.
Lão đã ngoài bốn mươi tuổi, để hàm râu ngắn, dáng người thiên về gầy gò, hai gò má nhô cao làm khuôn mặt có chút hóp lại, đôi mắt sắc lẹm và dữ dằn như mắt chim ưng.
Kẻ đang đứng trước mặt Nhị đương gia là một gã hán tử cao tới chín thước, đó chính là Ngô Khiếu, tên nghĩa tử mà lão thu nhận giữa đường. Gã sở hữu một gương mặt chữ điền vuông vắn, bờ vai rộng cổ dày, cơ bắp trên người cuồn cuộn thành từng khối rõ ràng. Chỉ có điều giờ phút này, gã đang dùng một tay ôm lấy trước ngực, vạt áo trên người bị roi quất rách nát, những vết roi loang lổ máu, khóe miệng cũng còn vệt máu chưa khô hẳn.
Lâm Chiêu cùng bọn người Vương Bưu và mấy gã hán tử Đông Trại đang đứng đối diện với bọn họ, gương mặt Lâm Chiêu đầy vẻ bực dọc, hai tay khoanh trước ngực.
Lâm Nghiêu vừa bước chân vào từ đường, đập vào mắt hắn chính là một khung cảnh như vậy.
Gã hán tử Đông Trại đi theo sau lưng hắn liền dọn ra một chiếc ghế bành bọc da hổ đặt ở trong sân. Lâm Nghiêu khẽ vén vạt áo ngồi xuống, ngay lập tức liền có một gã hán tử khác bưng một chén trà nóng dâng lên.
Lâm Chiêu nhìn thấy dáng vẻ này của Lâm Nghiêu, sống lưng không tự chủ được mà lại càng thẳng nới thêm vài phần.
Số hán tử Đông Trại mà Lâm Nghiêu mang tới có hơn hai mươi người, cộng thêm bảy tám kẻ vừa cùng Lâm Chiêu sang Tây Trại đại náo trở về, phía bên bọn họ có gần ba mươi người, xét về khí thế thì không hề thua kém Nhị đương gia nửa điểm.
Phía bên Nhị đương gia cũng có một gã hán tử Đông Trại bước qua dâng trà, Nhị đương gia phất tay ra hiệu cho gã hán tử lui xuống. Lão dùng đôi mắt ưng đánh giá Lâm Nghiêu, nụ cười không chạm tới đáy mắt: “Trại chủ thật là biết bày phô trương lớn nha.”
Lâm Nghiêu chỉ cười như không cười đáp: “So với Nhị thúc, thì ta vẫn còn kém vài phần. Nhị thúc đêm hôm khuya khoắt đến thăm, không biết là muốn đòi một lời giải thích thế nào đây?”
Nhị đương gia liếc xéo Ngô Khiếu một cái: “Khiếu Nhi.”
Ngô Khiếu liền dứt khoát lột phắt chiếc áo ngoài bị Lâm Chiêu quất rách nát như xơ mướp ra, để lộ thân hình vai rộng eo thon nửa thân trên. Không có lớp áo ngoài che đậy, những vết roi rách da nát thịt dưới ánh đuốc trông lại càng thêm phần chói mắt.
Gã thô giọng bảo: “Tối nay tại tiệc khánh công, trại chủ còn cùng ta cạn chén vui vẻ. Ta uống quá chén vài ly, vừa mới về Tây Trại ngủ say sưa trong mộng thì đã bị đại tiểu thư đạp bay cửa phòng lao vào quất cho một trận lôi đình. Ngô Khiếu ta gia nhập Kỳ Vân Trại năm năm nay, không có công lao thì cũng có khổ lao, đại tiểu thư lại ăn không nói có bảo ta hãm hại ân nhân của nàng, ta thực sự là quá oan uổng.”
Khóe môi Lâm Nghiêu cong lên một mạt cười lạnh: “Thật là khéo quá, chỗ ta lúc này cũng có mấy nhân chứng cần Nhị thúc và Ngô huynh đệ cho một lời giải thích đây.”
Hắn đưa mắt ra hiệu cho gã hán tử phía sau. Hán tử kia vẫy tay một phát, lập tức có mấy người Đông Trại khênh ba cái xác chết của người Tây Trại tiến vào. Đám hán tử Tây Trại nhìn thấy mấy gương mặt quen thuộc kia thì ai nấy đều không khỏi kinh hãi. Trong số đó có một kẻ đầu cơ hồ đã bị chém đứt lìa, chỉ còn dính lại một lớp da mỏng nơi cổ. Dẫu cho bọn chúng có là lũ giặc phỉ chuyên vào nhà cướp của giết người đi chăng nữa, nhìn thấy cảnh này trong lòng cũng theo bản năng mà dấy lên cảm giác rùng mình ớn lạnh. Cái kẻ xuống tay kia, ra đòn cũng quá mức tàn nhẫn rồi.
Lâm Nghiêu hơi nghiêng người tựa vào một bên, khuỷu tay chống lên thành ghế bành da hổ. Trên người hắn bên cạnh vẻ lưu manh thường ngày nay luồng khí chất của một thủ lĩnh băng cướp lại càng thêm phần đậm đặc, hắn nói đầy ẩn ý: “Đêm hôm khuya khoắt, người dưới trướng của Ngô huynh đệ không ở lại Tây Trại nghỉ ngơi, ngược lại còn lăm lăm cầm đao chạy sang chỗ khách quý của Đông Trại ta để mưu tài hại mệnh, Ngô huynh đệ thế mà vẫn còn cảm thấy oan uổng sao?”
Sắc mặt Ngô Khiếu thay đổi liên tục, gã vội vàng quay sang nhìn Nhị đương gia: “Ta hoàn toàn không biết gì về chuyện này cả! Ở tiệc khánh công ta đã uống say mướt, chính là do gã Lục Thập đưa ta về phòng nghỉ ngơi. Nghĩa phụ và đại đương gia nếu như không tin, có thể gọi gã Lục Thập đến đây để đối chất!”
Điều đáng nói ở đây là, gã hành lễ gọi Nhị đương gia trước, rồi sau đó mới nhắc đến Lâm Nghiêu.
Lâm Chiêu cười lạnh một tiếng, dứt khoát quay ngoắt mặt đi chỗ khác.
Nhị đương gia vốn có khuôn mặt sa sầm tối tăm kể từ khi nhìn thấy ba cái xác chết kia, vào đúng lúc này mới hung hăng giáng cho Ngô Khiếu một cái tát trời giáng, giận dữ mắng: “Ngươi chính là quản thúc đám thuộc hạ dưới trướng của mình như thế này đấy à?”
Ngô Khiếu bị tát đến mức lệch cả mặt, khóe miệng rách ra chảy máu nhưng lại chẳng dám ho khan nửa lời oán hận, gã chỉ cúi gục đầu đứng nép bên cạnh Nhị đương gia.
Nhị đương gia lúc này mới quay sang nhìn Lâm Nghiêu: “Đứa con hoang này quản lý thuộc hạ lỏng lẻo bất lực, quả thực là đáng phạt. Nhưng trại chủ liệu có thể nể mặt cái bộ xương già này của ta mà giữ lại cho hắn một mạng được không? Dưới gối ta không có mụn con nào, tương lai còn trông cậy vào hắn để dưỡng lão và lo liệu hậu sự lúc lâm chung.”
Lâm Nghiêu cười bảo: “Nhị thúc nói quá lời rồi, chẳng qua là do Nhị thúc đêm hôm khuya khoắt chạy sang đây đòi một lời giải thích, nên ta mới đem cái 'giải thích' này ra mà thôi.”
Nghe thấy lời này của hắn, ánh mắt Nhị đương gia chợt thoáng hiện nét âm vụ dữ dằn, nhưng trên mặt lão lại không hề biểu lộ ra nửa điểm. Lão giơ chân đá mạnh một phát vào khoeo chân của Ngô Khiếu. Ngô Khiếu là một gã hán tử vạm vỡ to cao như thế, vậy mà trực tiếp bị lão đá cho quỵ rạp xuống nền đất.
Nhị đương gia nổi trận lôi đình mắng mỏ gã: “Cái thứ hỗn trướng kia, cái mặt già này của ta đều bị ngươi bôi tro trát trấu hết cả rồi, còn không mau mau hướng về phía trại chủ và đại tiểu thư mà bồi tội đi!”
Ngô Khiếu quỳ sụp trên mặt đất cúi gầm mặt xuống để che giấu đi khuôn mặt đang tràn đầy sát khí của mình, hắn ta hướng về phía Lâm Nghiêu và Lâm Chiêu mở lời: “Ngô Khiếu tại đây xin được thỉnh tội với đại đương gia và đại tiểu thư, xin đại đương gia và đại tiểu thư trách phạt.”
Lâm Nghiêu vẫn chưa lên tiếng, nhưng Lâm Chiêu lại chẳng ưa nổi cái bộ dạng diễn trò này của bọn họ, nàng ta vung chiếc roi dài bên hông ra, cười lạnh bảo: “Tốt lắm!”
Nàng ta định động thủ thì lại bị Lâm Nghiêu gọi giật lại: “A Chiêu, không được hồ nháo.”
Lâm Chiêu hừ mạnh một tiếng qua lỗ mũi, cuối cùng vẫn là chịu nhịn không ra tay.
Nhị đương gia cất cao giọng ra lệnh: “Mang roi tới cho ta!”
Người của Tây Trại nhanh chóng dâng lên một chiếc roi ngựa.
Nhị đương gia hất văng chiếc áo bông lông cừu chống rét đang vắt trên vai ra, đứng bật dậy, giơ tay quất một roi thật mạnh lên tấm lưng trần của Ngô Khiếu. Roi quất mang theo những giọt máu tươi bắn xuống vương vãi trên nền gạch xanh, Ngô Khiếu toàn thân run rẩy một hồi, nhưng gã vẫn nghiến chặt răng không rên rỉ nửa lời.
“Đứa con mất dạy này, lỗi là tại người làm cha ta. Hôm nay vi phụ sẽ thay mặt trại chủ và đại tiểu thư dạy dỗ ngươi một trận !”
Nhị đương gia vung tay quất liên tiếp chừng mười mấy roi, cả tấm lưng của Ngô Khiếu bị đánh đến mức da tróc thịt bong, máu thịt bầy nhầy không nỡ nhìn, lúc này Lâm Nghiêu mới chậm rãi mở miệng: “Được rồi, Nhị thúc, chuyện bao lớn đâu cơ chứ.”
Hắn chính là cố tình kéo dài thời gian.
Nhị đương gia hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngoài mặt vẫn phải nói một câu: “Ta đem đứa nghịch tử này về sẽ tiếp tục phạt nó. Hôm khác sẽ bắt nó mang thân chịu đòn đến tận chỗ ở của khách quý để thỉnh tội.”
Ngữ khí của Lâm Nghiêu vô cùng tản mạn, bảo là có lệ cũng chẳng sai: “Trách phạt thì không cần đâu, còn chuyện chịu đòn nhận tội thì cứ đợi đến khi vết thương trên lưng Ngô huynh đệ đỡ hơn chút rồi hãy tính.”
Ngô Khiếu quỳ rạp trên mặt đất, sắc mặt xanh mét, nơi răng hàm sau ẩn ẩn truyền đến vị tanh nồng của máu.
Bản thân gã đã bị Lâm Chiêu đánh gãy mất ba cái xương sườn, lại bị Nhị đương gia ra tay tàn nhẫn quất cho một trận roi như tử hình thế này, đến khi đứng dậy gã cũng không cách nào tự mình gượng dậy nổi, phải nhờ hai tên hán tử Tây Trại dìu đi.
Toán người của Nhị đương gia lúc đến thì hùng hùng hổ hổ, lúc về lại phải mang theo vài cái xác chết, ôm hận bại trận mà lui.
Chờ người của Tây Trại đi khuất hẳn, vẻ căng thẳng trên gương mặt Lâm Chiêu mới giãn ra, lộ ra vài phần cười vui sướng: “Ca, thực sự là có huynh! Nhìn gã Ngô Khiếu kia bị lão tặc họ Hà quất cho lên bờ xuống ruộng, thật mẹ nó hả dạ!”
Lâm Nghiêu trừng mắt nhìn nàng ta một cái: “Ta đã nói với muội bao nhiêu lần rồi? Có nữ tử nhà ai lại mở mồm ra là phun lời thô tục như muội không?”
Lâm Chiêu cười hì hì: “Chẳng phải tại muội đang vui quá sao!”
Như chợt nhớ ra điều gì, nàng ta lại hỏi: “Muội nhớ A Tranh tỷ tỷ lúc trước có bảo là vẫn còn giữ lại một tên còn sống cơ mà, sao giờ người lại chết sạch rồi?”
Ánh mắt Lâm Nghiêu chợt lạnh lùng xuống: “Nếu để lão tặc họ Hà biết được cái bàn tính âm mưu của Ngô Khiếu, chỉ sợ lão còn vội vã muốn lấy mạng Ngô Khiếu hơn cả chúng ta. Như vậy thì làm sao xem bọn chúng chó cắn chó được nữa?”
Đến lúc này thì nỗi uất ức trong lòng Lâm Chiêu mới hoàn toàn tiêu tan. Trận đòn roi đêm nay, với cái bản tính tiểu nhân của Ngô Khiếu, gã nhất định sẽ ghi hận cả Nhị đương gia vào trong lòng. Bọn chúng cắn nhau càng dữ dội thì Lâm Chiêu lại càng thêm phần hả lòng hả dạ.
Nàng ta thu roi lại rồi quay người bước ra ngoài: “Muội phải đi báo tin vui này cho A Tranh tỷ tỷ mới được!”
Lâm Nghiêu bất đắc dĩ gọi giật nàng ta lại: “Đã là canh mấy rồi hả? Mau về phòng ngủ đi, có chuyện gì để ngày mai hãy nói.”
Hắn khựng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu: “Trước mặt Trình phu nhân thì chớ có mà không biết lớn nhỏ.”
Lâm Chiêu bất mãn trừng mắt nhìn Lâm Nghiêu một cái: “Lớn nhỏ cái gì chứ, muội với A Tranh tỷ tỷ thân thiết lắm đấy nhé!”
Bóng dáng Lâm Chiêu đi khuất hẳn, Lâm Nghiêu mới quay sang bảo Vương Bưu: “Sau này trong trại không cần phải đề phòng phu thê Trình phu nhân nữa.”
Mắt Vương Bưu sáng lên: “Đại ca, huynh định kéo cái gã mặt trắng kia nhập bọn à?”
Mí mắt Lâm Nghiêu giật nảy lên một cái: “Họ là bậc quý nhân, sau này tuyệt đối không được vô lễ.”
Vương Bưu vò đầu bứt tai với vẻ mặt đầy hoang mang. Chứng kiến cái thủ pháp chém cổ chớp nhoáng của gã mặt trắng kia, hắn còn đang tính toán đợi hắn lành vết thương sẽ tìm đến tỷ thí một phen, nhưng đại ca đã buông lời dặn dò thế này, hắn liệu còn có thể cùng gã mặt trắng kia luận võ được nữa hay không đây?
…
Trong sơn trại nhà nào nhà nấy đều nuôi gà gáy báo sáng. Khi trời vừa mới hửng sáng tờ mờ, toàn bộ đỉnh núi đã vang lên những tiếng gà gáy hết đợt này đến đợt khác.
Tần Tranh vẫn còn ngái ngủ khẽ hé mí mắt ra, trong phòng chỉ có chút ánh sáng xám xịt, mờ mịt hắt qua khung cửa sổ.
Sắc trời còn sớm, nàng định lật người để tiếp tục ngủ, lại phát hiện đầu mình dường như đang gối lên một thứ gì đó. Bảo là cứng rắn thì cũng có chút mềm mại, tựa như một bức vách tường ấm áp.
Tần Tranh nhắm hai mắt, giơ tay lên sờ sờ thử. Đến khi bàn tay xuyên qua lớp y phục, chạm trúng một đoạn vòng eo săn chắc, rắn rỏi thì nàng trực tiếp giật bắn mình một cái, sợ hãi đến mức tỉnh hẳn cả ngủ.
Tần Tranh nửa gượng bò dậy, lúc này mới phát hiện ra bản thân cơ hồ là đang nằm ngang giường. Trước đó, đầu nàng cứ thế húc thẳng vào sau lưng Thái tử. Toàn bộ tấm chăn bông trên giường đều bị nàng cuộn chặt, bọc quanh người trông như một con sâu róm, còn Thái tử…… thì suýt chút nữa đã bị nàng ép đến mức rơi xuống mép giường rồi.
Hắn nằm nghiêng người hướng ra phía ngoài, trên người chỉ đắp độc một chiếc áo khoác, bờ lưng dưới ánh nắng sớm thanh lãnh trông có vẻ vô cùng đơn bạc.
Tần Tranh vừa chột dạ tột cùng, sâu trong lòng lại dâng lên một nỗi cảm giác tội lỗi nồng nặc.
Nàng thừa biết dáng ngủ của mình chẳng mấy ngay ngắn, chiếc giường lớn hai mét kiếp trước một mình nàng lăn lộn còn có lần ngã nhào xuống đất, thế mà Thái tử lại là một người bệnh, bị nàng cướp chăn thì chớ, lại suýt nữa bị đẩy xuống gầm giường.
Chẳng rõ có làm ảnh hưởng đến vết thương hay không, lại còn để hắn chịu lạnh cả đêm, nghĩ vậy nàng lại càng thấy mình tội lỗi ngập đầu.
Tần Tranh rón ra rón rén bò dậy, cẩn thận vần khẽ người Thái tử, để hắn nằm ngửa ngay ngắn lại cho thoải mái đôi chút. Nàng chỉ sợ Thái tử tỉnh giấc, bởi với cái dáng ngủ tai hại đêm qua của mình, phỏng chừng hắn sẽ có ý định muốn bóp chết nàng mất.
Cũng may nhịp thở của Thái tử vẫn luôn rất đều đặn, hẳn là do quá mực mệt mỏi nên không bị chút động tĩnh nhỏ nhặt này làm cho thức giấc.
Tần Tranh đắp lại chăn lên người Thái tử, khéo léo vén lại góc chăn cho hắn, sau đó mới như một tên trộm lén lút, chân tay nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.
Cửa phòng vừa khép lại, Thái tử liền mở bừng mắt. Hắn vốn dĩ là người xưa nay thính ngủ, ngay từ khoảnh khắc Tần Tranh đột nhiên vươn tay sờ trúng eo mình, hắn đã tỉnh táo hoàn toàn rồi.
Vùng thắt lưng kéo dài lên đến tận sau lưng giờ phút này vẫn còn có chút tê rại, sắc mặt Thái tử lúc này quả thực là khó tả vô cùng.
Đêm qua chẳng biết thế nào, Tần Tranh ngủ được một lúc là cả người lại nằm xoay ngang ra. Ban đầu, đầu nàng cứ húc vào cổ hắn, hắn phải chỉnh nàng nằm ngay ngắn lại. Được một lát không an phận, nàng lại nằm ngang giường, năm lần bảy lượt như vậy khiến Thái tử dứt khoát lười chẳng buồn quản nữa.
Đầu Tần Tranh cứ thế gối vào sau lưng hắn ngủ suốt cả đêm. Vì nằm ngang nên chân không duỗi thẳng được, nàng thỉnh thoảng lại dùng đầu húc húc vào người hắn, có ý đồ muốn ủi cái chướng ngại vật là hắn này xuống dưới giường.
Nàng làm loạn không ngừng nghỉ như vậy mà hắn thế nhưng vẫn ngủ thiếp đi được, chính Thái tử cũng cảm thấy chuyện này thật là khó tin.
…
Tần Tranh sau khi bước ra khỏi phòng thì tràn đầy vẻ tự bế mà vò đầu bứt tai, thầm nghĩ đêm nay dứt khoát mình cứ ngủ dưới đất cho xong chuyện.
Gian phòng bên cạnh, Lư thẩm chắc là nghe thấy tiếng mở cửa của nàng nên cũng thu dọn giường chiếu rồi thức dậy không lâu sau đó.
Lư thẩm xắn ống tay áo vào bếp nhóm lửa chuẩn bị nấu cơm, Tần Tranh nhàn rỗi không có việc gì làm cũng đi vào phụ giúp một tay. Bữa sáng vẫn là món cháo thịt băm rau xanh, Lư thẩm còn luộc thêm vài quả trứng gà nữa.
Lúc Tần Tranh múc nước vào phòng gọi Thái tử dậy rửa mặt súc miệng để dùng bữa, suốt cả quá trình nàng đều chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, còn Thái tử cũng tuyệt nhiên không hé môi nhắc lại chuyện đêm qua.
Dung xong bữa sáng không lâu, Lâm Chiêu đã hùng hổ chạy sang. Nàng ta kể lại chuyện Ngô Khiếu bị Nhị đương gia quất roi đêm qua một cách vô cùng sống động, khỏi phải nói là trong lòng đang hả dạ đến nhường nào.
Chỉ có điều đến đoạn sau, tâm trạng của nàng lại chùng hẳn xuống: “Đông Trại bọn ta tuy rằng chưa hoàn toàn xé rách mặt với Tây Trại, nhưng sau chuyện đêm qua thì cũng chẳng khác gì xé rách mặt là bao nữa rồi.”
Tần Tranh có chút ái náy nói: “Đều tại bọn ta làm muội và trại chủ phải khó xử.”
Lâm Chiêu vội vàng lác đầu: “Có gì mà khó xử chứ! Chẳng qua là ca ca ta đang cho người sửa sang lại cầu tàu, mà trong trại này, người am hiểu mấy việc xây dựng kiến trúc kia lại toàn là người của Tây Trại. Lúc trước đã thỏa thuận xong xuôi là người của bọn chúng giúp sửa cầu tàu, ca ca ta cướp được số vải vóc về sẽ chia cho bọn chúng ba thành. Giờ thì hay rồi, cái lũ rùa rụt cổ Tây Trại kia lật lọng không chịu nhận giao kèo nữa.”
Lâm Chiêu có vẻ vô cùng nghẹn khuất, bực bội, nhưng rất nhanh nàng ta lại hừng hực khí thế trở lại: “Để lát nữa ta xuống núi bắt cóc một gã đốc công am hiểu việc sửa cầu tàu về đây! Ta không tin là không có người của Tây Trại thì Đông Trại bọn ta không tự sửa nổi một cái cầu tàu!”
Hiện tại dưới chân núi chính là lúc binh hoang mã loạn, muốn tìm được một gã đốc công am hiểu công việc như thế quả thực là không hề dễ dàng chút nào.
Tần Tranh suy nghĩ một lát, vẫn quyết định mở lời hỏi: “Cầu tàu hiện tại đã sửa đến bước nào rồi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)