Mãi cho đến tận lúc Lâm Chiêu đại náo Tây Trại trở về, cánh cửa nhà chính vẫn đóng chặt không hề mở ra.
Người chạy vào viện báo tin nói rằng nghĩa tử của Nhị đương gia bị Lâm Chiêu đánh cho không nhẹ, gãy liền một lúc ba cái xương sườn. Hiện tại Nhị đương gia đang tự thân dẫn theo tên nghĩa tử kia sang Đông Trại đòi một lời giải thích, người đang ngồi đợi ở từ đường.
Tần Tranh ở trong phòng nghe thấy rõ mồm một những lời này. Thẩm thẩm vú già đang giúp nàng rửa mặt súc miệng liền thẳng hướng ra ngoài cửa “phi” một tiếng, mắng lớn: “Cái lũ cẩu nương dưỡng của Tây Trại! Đại tiểu thư rơi vào tay hải tặc vốn là do tên họ Ngô kia hãm hại, bọn chúng vừa mới dự tiệc khánh công xong liền giở những cái trò bỉ ổi khuất tất này sau lưng, thế mà vẫn còn vác cái mặt dày đến đòi một lời giải thích à?”
Tần Tranh trước đó chỉ nghe Hỷ Thước phong phanh nhắc một câu chuyện Lâm Chiêu bị bắt có liên quan đến Tây Trại, chứ không biết kẻ hạ thủ lại chính là nghĩa tử của Nhị đương gia. Nàng bèn thử thăm dò hỏi vú già: “A Chiêu rơi vào tay hải tặc cũng có liên quan đến Ngô Khiếu sao?”
Thẩm thẩm kia hễ nhắc đến Ngô Khiếu là sắc mặt liền sầm xì: “Chẳng phải là do cái thứ lòng lang dạ sói ấy thì là ai! Đại tiểu thư cùng bọn chúng đi cướp tiêu cục, cớ làm sao mà cả lũ không sao, chỉ có mình đại tiểu thư bị lũ hải tặc bắt sống? Tám phần mười là cái đám chó má ấy đã liên thủ làm tuồng với bọn hải tặc rồi!”
Tần Tranh nghe xong lời này thì như suy tư điều gì. Đêm nay nàng và Thái tử bị ám sát, có lẽ kẻ chủ mưu đứng sau thực sự là Ngô Khiếu, nhưng chuyện Lâm Chiêu rơi vào tay hải tặc, e rằng Ngô Khiếu chỉ là nghe theo mệnh lệnh của Nhị đương gia mà hành sự.
Cho dù Lâm Nghiêu có vì đại cục mà không màng, nhất quyết phải đòi lại công đạo cho Lâm Chiêu, thì Nhị đương gia chỉ cần đẩy Ngô Khiếu ra làm kẻ chịu tội thay là bản thân có thể phủi tay sạch sẽ.
Thế nên, quân cờ Lâm Chiêu này đối với Nhị đương gia mà nói, bất luận đi thế nào cũng là trăm lợi mà không có một hại.
Lâm Nghiêu chính vì nhìn thấu điểm này nên mới cắn răng nhẫn nhịn xuống.
Chỉ là Nhị đương gia có nằm mơ cũng không thể ngờ tới, giữa đường lại sát ra một biến số là nàng và Thái tử. Không những cứu được Lâm Chiêu, mà còn giúp Lâm Nghiêu dễ dàng cướp sạch thuyền hàng của lũ hải tặc, khiến Đông Trại lần này kiếm được đầy bồn đầy chén.
Từ phía nhà chính bỗng truyền đến tiếng mở cửa “kẽo kẹt” cắt ngang dòng suy nghĩ của Tần Tranh. Nàng nghe thấy Lâm Nghiêu cười lạnh bảo: “Hà thúc muốn đòi một lời giải thích sao? Mang ba cái xác chết kia qua đó đi, ta ngược lại muốn xem xem rốt cuộc là ai phải cho ai một lời giải thích.”
Người của Đông Trại lập tức đi sắp xếp.
Tần Tranh lại có chút nghi hoặc, ba cái xác chết?
Chẳng phải lúc trước vẫn còn một kẻ còn thở sao?
Nàng nhớ tới cú giẫm chân đầy tàn nhẫn và bạo liệt của Thái tử lúc trước, đột nhiên rùng mình một cái. Chẳng lẽ là do lực chân của Thái tử quá nặng, tên kia nằm một lúc rồi trực tiếp tắt thở luôn rồi sao?
Tần Tranh cảm thấy mình đã chạm đến chân tướng sự thật.
Nếu như Lâm Nghiêu không tự mình thẩm vấn ra kẻ chủ mưu đứng sau, thì liệu hắn có tin lời Thái tử nói rằng hung thủ là Ngô Khiếu hay không?
Hai người bọn họ ở trong phòng bàn bạc lâu như vậy, rốt cuộc là đã nói những chuyện gì?
Tần Tranh cảm thấy lòng mình cứ bồn chồn như có móng vuốt mèo đang cào cào vậy.
Khi nàng bước ra khỏi cửa phòng thì vừa vặn đụng mặt Lâm Nghiêu đang đi về phía cổng viện. Lâm Nghiêu hướng về phía nàng ôm quyền nói: “Trình huynh có thương tích trên người, không tiện sang từ đường bên kia. Hai vị cứ an tâm nghỉ ngơi cho tốt, Lâm mỗ đi giải quyết việc này, ngày mai nhất định sẽ cho Trình phu nhân và Trình huynh một lời giải thích thỏa đáng.”
Tần Tranh khẽ cúi người đáp lễ: “Làm phiền trại chủ rồi.”
Lâm Nghiêu hình như có liếc mắt nhìn về phía nhà chính một cái, thần sắc có chút không tự nhiên bảo: “Phu nhân chớ nên đa lễ. Lâm mỗ là gã thô thiển, không chịu nổi những lễ nghi này đâu. Nói đi cũng phải nói lại, vốn dĩ là do trong trại đón tiếp không chu toàn…”
Việc phải nói năng câu nệ uốn nắn từng chữ một với hắn mà nói có chút khó khăn, Lâm Nghiêu lại ôm quyền một cái: “Lâm mỗ xin phép sang từ đường trước. Lư thẩm sẽ ở lại để chăm sóc việc ăn ở sinh hoạt của hai vị, tối nay ngoài viện ta sẽ phái người canh gác cẩn mật, Trình phu nhân và Trình huynh cứ việc an tâm.”
Tần Tranh nói lời cảm tạ rồi nhìn theo bóng lưng hắn rời đi. Chẳng biết có phải là ảo giác của nàng hay không, mà nàng luôn cảm thấy sau cuộc trò chuyện với Thái tử, thái độ của Lâm Nghiêu đối với họ bên cạnh sự khách khí thì tựa hồ còn có thêm vài phần kính trọng.
Lư thẩm chính là vú già vừa mới hầu hạ nàng rửa mặt tắm rửa xong xuôi. Đến cả Lâm Nghiêu còn phải gọi bà một tiếng thẩm, Tần Tranh là một người hiện đại, càng không thể coi bà như người hầu hạ hạ nhân được.
Trong tiểu viện tổng cộng có ba gian phòng, nhưng hiện tại chỉ có chiếc giường ở nhà chính là đã được trải sẵn chăn nệm đàng hoàng, Lư thẩm đêm nay muốn ở lại đây thì còn phải tự dọn dẹp trải giường chiếu cho mình nữa.
Nhưng trên chiếc giường ở gian phòng phụ chỉ có độc một tấm chiếu tre. Đêm đầu tháng Tư trời vẫn còn lạnh đến thấu xương, nếu không có chăn nệm thì trăm triệu lần không cách nào chống chọi nổi với cái rét.
Khi Tần Tranh sang nhà chính để ôm hai chiếc chăn bông mà mình dùng ngủ dưới đất lúc trước, nàng thấy Thái tử vẫn còn ngồi bên chiếc bàn vuông.
Dưới vệt sáng mờ ảo của một đốm ánh nến, toàn bộ gian phòng đều nhuộm một sắc vàng trầm tối. Nước da trắng lạnh của Thái tử nương theo ánh nến như thể biến thành màu sắc của một khối ngọc ấm. Một tay hắn chống đầu, đầu ngón tay khẽ miết lên xương lông mày, đôi mắt hẹp dài khép hờ. Phía dưới mí mắt là một khoảng bóng râm đẹp đẽ do hàng lông mi dài đổ xuống. Sắc môi hắn rất nhạt, mạc danh mang lại cho người ta một cảm giác yếu ớt khó tả.
Tuy rằng đã nhìn qua rất nhiều lần, nhưng Tần Tranh vẫn cứ phải thừa nhận, bộ da thịt cốt cách này của hắn thực sự là quá đỗi đẹp đẽ.
Ngay giây tiếp theo, Thái tử bỗng chốc xốc mí mắt lên, đôi mắt sâu thẳm khó lường kia phóng thẳng diện nhìn về phía Tần Tranh.
Cái cảm giác rợn người như bị mãnh thú khóa chặt mục tiêu, mồ hôi lạnh bò khắp sống lưng lại ập tới!
Tần Tranh thấy một khắc trước mình nhất định là bị mù mắt thì mới có thể cảm giác được trên người hắn có cái sự yếu ớt kia.
Nàng cuống cuồng thu hồi tầm mắt, ngượng ngùng mở lời: “Trại chủ có sắp xếp một thẩm thẩm qua đây để chăm sóc việc ăn uống sinh hoạt cho chúng ta. Gian phòng phụ lại không có chăn nệm, ta mang hai chiếc chăn qua đó cho thẩm ấy.”
Thái tử khẽ gật đầu, cũng không nói năng gì nhiều.
Người vốn dĩ là do chính hắn mở miệng đòi từ chỗ Lâm Nghiêu. Thỏa thuận hợp tác đã đạt thành, hắn tự nhiên cũng sẽ không để Tần Tranh phải chịu ủy khuất, tự mình lăn lộn đụng vào củi gạo mắm muối nữa.
Đôi bàn tay kia của nàng, lý nên được giống như trước kia, chỉ dùng để bôi son điểm phấn mà thôi.
Tần Tranh nhìn ra giữa mày hắn phảng phất nét mệt mỏi và bực bội nhạt nhòa, bèn cẩn thận dò hỏi: “Tướng công, ngài thấy trong người không được khỏe sao?”
Thái tử lại nhắm hai mắt lại, ngón tay miết nhẹ nơi đuôi lông mày, đáp: “Đau đầu.”
Hắn đã đánh giá quá cao thể trạng của cơ thể này rồi. Một liều thuốc tăng mạnh dược tính đổ xuống, không chỉ gây ra sốt cao, mà còn để lại chứng bệnh đau đầu kịch liệt này.
Nếu là thân thể trước kia của hắn, từ sớm đã thích ứng được với dược tính của thuốc.
Thái tử càng nghĩ về cái cơ thể hiện tại này, sự bực bội, nôn nóng trong lòng lại càng thêm phần dâng cao.
Thân thể thì không đủ cường tráng, cơ bắp thì không đủ săn chắc, đến cả nội lực cũng chẳng đủ để tự chữa trị vết thương, gầy gò cứ như một con gà luộc vậy. Đến một hai phần mười thực lực nguyên bản của hắn cũng chẳng thể phát huy ra nổi.
Cái loại tư chất phế vật thế này mà cũng lên làm Thái tử được, cái lũ hậu bối này sa sút đến nông nỗi này, chẳng trách chăng nước Sở lại diệt vong!
Tần Tranh nửa điểm cũng không biết được nỗi bực dọc trong lòng Thái tử. Thấy sắc mặt hắn khó coi, nàng còn tưởng hắn bị đau đầu đến mức quá mức kinh khủng. Khoảng thời gian qua nàng đã được chứng kiến Thái tử là kẻ có khả năng nhịn đau đáng sợ đến thế nào, vậy mà có thể khiến hắn phải chính miệng thốt ra hai chữ “đau đầu”, hiển nhiên là cái đau này đã không còn là đau bình thường nữa rồi.
Tần Tranh ôm lấy đống chăn nệm ngủ đất liền bước nhanh ra ngoài: “Ta mang chăn qua cho Lư thẩm rồi sẽ quay lại giúp ngài xoa bóp một chút.”
Chưa đầy một lát sau, Tần Tranh đã quay trở lại. Thái tử vẫn giữ nguyên tư thế cũ trước khi nàng ra khỏi cửa.
Nàng khép cửa phòng lại, bước đến bên chiếc bàn vuông nói: “Tướng công, để ta xoa bóp cho ngài nhé?”
Kiếp trước nàng thường xuyên thức đêm để đẩy nhanh tiến độ bản vẽ, dùng não quá độ nên đầu cũng thường đau nhói lên như kim châm. Sau đó nàng học được một bài thủ pháp massage từ một người bạn bên đông y, mỗi lần đau đầu liền ấn ấn vài huyệt, quả thực có thể giảm bớt đi không ít.
Thái tử liếc nhìn nàng một cái. Đôi mắt trong sáng của nàng phản chiếu ánh nến mờ ảo, phảng phất như đang ẩn giấu một vạt nắng ấm ngày xuân.
Hắn không nói một lời, nhưng lại thu bàn tay đang ấn trên thái dương về, xem như là ngầm đồng ý.
Đầu ngón tay trắng muốt, mềm mại của Tần Tranh chạm lên huyệt thái dương của hắn, dùng một lực đạo không nhẹ không nặng mà ấn xuống, khẽ hỏi: “Có phải là vị trí này không ạ?”
Thái tử nhắm nghiền hai mắt, nhàn nhạt “Ừ” một tiếng. Mái tóc dài buông xõa của hắn phớt nhẹ qua mu bàn tay Tần Tranh, mang cảm giác man mát, nhưng lại dấy lên một trận ngứa ngáy đến tê dại.
Tần Tranh ở trong lòng mạc danh cảm khái chất tóc của Thái tử thực sự là tốt quá đi mất, vừa đen vừa bóng lại còn vô cùng mượt mà.
Nàng kiếp này tuy rằng cũng sở hữu lượng tóc nhiều đến kinh người, hoàn toàn tránh xa nguy cơ bị hói đầu, thế nhưng chất tóc của nàng lại thiên về độ mềm và sợi khá mảnh, không có được cái xúc cảm mượt mà như gấm vóc vân sa giống như mái tóc dài của Thái tử.
Một người nhắm mắt dưỡng thần, một người chuyên tâm xoa bóp. Trong phòng cứ thế rơi vào một mảnh tĩnh lặng, chỉ có ánh nến trên bàn khi cháy hết tim đèn thi thoảng lại phát ra tiếng “đách” rất nhỏ. Bóng đầu của hai người đổ dài trên tường bao, nương theo góc nhìn trông đảo như là đang quấn quýt, dính chặt lấy nhau.
Ấn được một lúc như vậy, Thái tử đột ngột lên tiếng cắt ngang: “Được rồi.”
Tần Tranh thu tay về, hỏi: “Ngài đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“Quả thực có hiệu quả.” Thái tử nói xong, đôi mắt lại nhìn thẳng diện vào sâu trong đáy mắt nàng: “Nàng biết làm những thứ này từ bao giờ vậy?”
Tần Tranh thừa hiểu vị Thái tử phi trước kia chắc chắn sẽ không bao giờ biết xoa bóp, bấm huyệt cho Thái tử, bèn tìm lời lấp liếm qua chuyện: “Trước kia mẫu thân cũng thường xuyên mắc chứng đau đầu, ta cứ theo lời đại phu dặn mà ấn cho bà vài lần thôi ạ.”
Thái tử thu hồi ánh mắt không hỏi thêm nữa, chỉ bảo: “Đêm đã khuya rồi, nghỉ ngơi thôi.”
Đoạn nến trên bàn cũng sắp sửa cháy lụi, hai người dứt khoát cứ để mặc cho ánh nến tự tắt.
Vì đã mang hai chiếc chăn bông đưa cho Lư thẩm, nên Tần Tranh không thể trải đệm ngủ dưới đất được nữa. Sau khi đỡ Thái tử đi đến bên giường, nàng vốn định để Thái tử nằm ở phía trong, nhưng hắn cứ ngồi bất động ở đầu giường.
Tần Tranh đành phải mở lời: “Tướng công, ngài ngủ ở phía trong đi. Trên người ngài có vết thương, ban đêm có chuyện gì ta thức dậy đỡ ngài cũng thuận tiện hơn.”
Thái tử đến cả mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, nhàn nhạt buông một câu: “Nàng ngủ phía trong đi.”
Lý do hắn đưa ra cũng khiến Tần Tranh không cách nào phản bác nổi: “Trong trại không an toàn, ta sợ lại có kẻ cắp lẻn vào.”
Hắn ngủ ở phía ngoài, ít nhất vào lúc biến cố còn có thể kịp thời rút đao, chứ để nàng nằm ngoài thì e là chỉ có nước duỗi cổ ra chịu trói.
Tần Tranh không dại gì mà đem mạng sống của mình ra đùa giỡn. Nàng đá rơi đôi giày rồi bò vào phía trong giường, nằm sát sạt vào vách tường, nàng vốn có tật ngủ không ngay ngắn, vạn nhất vô tình va quệt trúng vết thương của hắn thì thật là tội lỗi.
Thái tử liếc nhìn dáng vẻ nằm co rúm, người căng cứng như một tấm thép của nàng sát chân tường, ngữ khí không chút thăng trầm nói: “Chăn không to đến thế đâu.”
Đợi đến khi hắn nằm xuống, Tần Tranh mới phản ứng lại được ẩn ý trong câu nói vừa rồi của hắn.
Trong trại vì muốn tiết kiệm bông sợi nên chăn làm không được rộng rãi cho lắm, cơ hồ chỉ vừa vặn phủ kín được chiếc giường đơn này mà thôi.
Nàng cứ nằm ép sát vào vách tường như thế, đến khi Thái tử nằm xuống, nàng cũng chỉ có thể ké được một góc chăn nhỏ.
Đoạn nến trên bàn vào đúng lúc này cũng hoàn toàn cháy lụi. Ánh nến “xì” một tiếng tắt ngấm, toàn bộ căn phòng lập tức chìm vào màn đêm tăm tối.
Tần Tranh nằm im chịu đựng một lúc, chỉ thấy nửa người áp sát vào vách tường lạnh đến mức run rẩy. Khi đôi mắt đã dần thích nghi được với bóng tối trong phòng, nàng mới loáng thoáng nhìn ra được đường nét xung quanh.
Thái tử vì vết thương trúng tên trước ngực nên chỉ có thể nằm ngửa thẳng người. Tần Tranh có tật giật mình lén liếc nhìn hắn một cái, thấy hắn đã nhắm nghiền hai mắt, nàng mới khẽ nhúc nhích, nhích từng chút một về phía giữa giường.
Dù khoảng cách xê dịch này chỉ vừa đủ để nàng đắp hờ được tấm chăn lên người, nhưng khi đã rời xa bức tường lạnh ngắt như tiền kia, Tần Tranh liền nằm im không dám động đậy nữa.
Người nam nhân nằm bên cạnh là phu quân trên danh nghĩa của nàng, nhưng nói một cách nghiêm túc, đây lại là lần đầu tiên hai người cùng chung chăn gối kể từ khi nàng xuyên không đến thế giới này.
Lần ở trên thuyền buôn kia, hai người họ vừa mới thoát chết trong gang tấc, nàng lúc đó chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon để phục hồi thể lực, căn bản không có tâm trí đâu mà suy nghĩ vớ vẩn, thậm chí còn chủ động mời Thái tử ngủ chung giường, có điều lần đó Thái tử đã từ chối.
Hiện tại xem như đã tạm thời yên ổn, đêm hôm khuya khoắt lại nằm chung trên một chiếc giường với hắn, Tần Tranh với tư cách là một kẻ mang kiếp độc thân từ trong trứng nước, trong đầu bao nhiêu suy nghĩ kỳ quái cứ thế lũ lượt kéo về.
Cũng không hẳn là bài xích, chẳng qua là... có chút không quen.
Trong bóng đêm, gương mặt Tần Tranh tràn đầy vẻ bứt rứt, đấu tranh tư tưởng. Nàng cứ ngỡ mình sẽ bị mất ngủ một đêm thật dài, thế nhưng nghĩ ngợi một hồi, đầu óc nàng bỗng chốc trống rỗng rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Sau khi nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của người bên cạnh, Thái tử mới chậm rãi mở mắt ra.
Người tập võ vốn sở hữu thị lực kinh người trong đêm tối. Tần Tranh ở trong bóng đêm chỉ có thể nhận ra một hình dáng mờ mịt của hắn, còn hắn lại có thể nhìn thấy rõ mồn một từng sợi lông mi đang rủ xuống của nàng.
Mới rời cung được vài ngày, cằm nàng trông đã gầy đi vài phần.
Khóe môi Thái tử mím thành một đường thẳng, hắn cẩn thận kéo tấm chăn đắp ngay ngắn lên người Tần Tranh, còn mình thì chỉ đắp tạm chiếc áo khoác ngoài, rồi nghiêng người quay mặt ra phía ngoài để ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)