Tần Tranh vừa bước ra khỏi cửa phòng, nghĩ ngợi một lát, nàng vẫn quyết định đi mời vị đại phu của sơn trại tới đây.
Lão đại phu buổi sáng mới bắt mạch cho Thái tử, lúc này nghe nói người đã tỉnh thì khuôn mặt đầy vẻ khó mà tin nổi: “Tiểu cô nương này gạt ta đấy à? Phu quân của ngươi cho dù có là người làm bằng sắt, chịu thương tích nặng đến thế, giữ được cái mạng đã là phúc lớn, sao có thể tỉnh lại nhanh như vậy?”
Tần Tranh ngượng ngùng đáp: “Phu quân của ta quả thực đã tỉnh rồi ạ.”
Lão đại phu tức khắc chẳng màng tới đống thảo dược đang giã dở, xách hòm thuốc lên liền theo Tần Tranh đi về phía gian sân nơi họ đang ở.
Sau một hồi bắt mạch, lão đại phu liên tục kinh ngạc cảm thán: “Thể chất đặc biệt thế này, lão phu hành y nhiều năm qua, quả thực chưa từng gặp bao giờ!”
Lúc lão nhìn lại Thái tử, đáy mắt không khỏi mang theo vài phần dò xét, nghiên cứu: “Công tử chắc là từ nhỏ đã tập võ?”
Quanh thân Thái tử toát ra một luồng khí tức đạm mạc lại nội liễm, hắn dường như không muốn trả lời sâu vào vấn đề này của lão đại phu, chỉ nhàn nhạt bảo: “Có học qua chút da lông, chẳng qua là để cường thân kiện thể mà thôi.”
Tần Tranh thầm nghĩ cái thứ võ công bá đạo bưu hãn kia của hắn mà tuyệt đối không phải là học chút da lông.
Lão đại phu tự nhiên cũng nghe ra đây là lời khiêm tốn khách sáo của hắn nên không truy vấn thêm, liền thêm giảm mấy vị thuốc trên tờ phương thuốc đã kê ban đầu, rồi dặn Tần Tranh mỗi ngày sắc cho Thái tử uống.
Chờ Tần Tranh tiễn lão đại phu rồi quay trở vào phòng, nàng liền thấy Thái tử đang cầm tờ phương thuốc của lão đại phu lên xem. Năm ngón tay hắn thon dài, trắng muốt đang kẹp lấy tờ giấy màu vàng nhạt, khớp xương rõ ràng. Đôi bàn tay như vậy, phảng phất sinh ra vốn dĩ là để cầm bút mài mực, thưởng ngoạn sách văn.
Phỏng chừng là nghe thấy tiếng bước chân của Tần Tranh, sau khi nàng vào cửa, Thái tử cũng không ngẩng đầu lên. Mắt hắn hơi rủ xuống, vài lọn tóc mái bên mai rủ nhẹ bên má, càng làm nổi bật đường nét nghiêng của khuôn mặt lãnh ngạnh.
“Lúc bốc thuốc, giảm bạch cập đi một tiền, thêm tiên hạc thảo ba tiền.” Thái tử nhàn nhạt nói.
Tần Tranh có chút do dự: “Chuyện này... Không bốc theo đúng phương thuốc của đại phu kê, liệu có ảnh hưởng gì đến thương thế của ngài không?”
Thái tử trả lại tờ phương thuốc cho nàng: “Ta đã xem qua đơn thuốc này rồi, cứ theo lời ta nói mà bốc dược là được. Tờ phương thuốc này kê quá mức bảo thủ.”
Tần Tranh nghi hoặc hỏi: “Tướng công, ngài cũng hiểu y lý sao?”
Bàn tay đưa phương thuốc của Thái tử hơi khựng lại một nhịp, song ngữ khí của hắn vẫn bình tĩnh như cũ: “Trước kia từng thấy vị đại phu khác kê qua phương thuốc tương tự.”
"Vị đại phu khác" trong miệng hắn, người duy nhất Tần Tranh có thể nghĩ đến chính là ngự y của thái y viện.
Nếu các thái y đều kê thuốc dựa theo lời hắn nói, vậy thì Tần Tranh chẳng còn gì phải lo lắng nữa.
Nàng cẩn thận cất tờ phương thuốc đi: “Mấy gói thuốc lúc trước đại phu mang qua vẫn còn đủ để sắc thêm hai lần nữa. Ta tranh thủ lúc trời chưa tối hẳn sẽ dọn dẹp xong nhà bếp nhỏ trước, ngày mai mới đi bốc thuốc mới.”
Thái tử nhìn nàng, sâu trong đáy mắt bỗng cuộn lên những cảm xúc phức tạp mà Tần Tranh không tài nào hiểu nổi: “Mấy ngày nay, đã vất vả cho nàng rồi.”
Hắn đột nhiên nghiêm chỉnh nói với nàng những lời này khiến Tần Tranh cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, liền bảo: “Có gì mà vất vả đâu chứ, vào những lúc hung hiểm nhất, chẳng phải cũng là tướng công luôn che chở cho ta sao?”
Thương thế nặng nhất trên người hắn chính là nội thương, dùng nội lực để điều hòa hơi thở sẽ giúp vết thương mau lành hơn.
…
Tần Tranh mới dọn dẹp nhà bếp nhỏ được một nửa thì hai chủ tớ Lâm Chiêu đã tìm tới tận nơi. Đi theo phía sau hai người họ còn có hai gã hán tử vạm vỡ, trên tay mỗi gã bưng một chiếc chậu gỗ lớn. Một chậu đựng đầy các loại bát đĩa chén đũa, chậu còn lại thì chất đầy rau củ tươi và thịt thà.
Lâm Chiêu hai tay mỗi bên xách một cái bao tải lớn, còn chưa bước qua cổng sân đã cất tiếng gọi lớn: “A Tranh tỷ tỷ, ta tới thăm tỷ đây!”
Tần Tranh từ trong nhà bếp bước ra, nhìn thấy tư thế này của bọn họ thì giật mình kinh ngạc: “Thế này là làm gì vậy?”
Hỷ Thước đặt bốn con gà đang xách trên tay xuống góc sân, lau mồ hôi trên trán rồi cười bảo: “Đại tiểu thư nghe nói phu nhân muốn dùng nhà bếp nhỏ, sau khi gặp trại chủ xong là liền sai người chuẩn bị những thứ này mang qua đây ngay.”
Tần Tranh hơi có chút áy náy, nhìn Lâm Chiêu nói: “Đến sơn trại dưỡng thương vốn dĩ đã làm phiền các người rồi, sao lại còn để các người tốn kém như thế này nữa.”
“A Tranh tỷ tỷ nói gì lạ vậy! Nếu không có tỷ, tầm này phỏng chừng ta vẫn còn đang làm con tin ở chỗ lũ hải tặc ấy chứ! Gian sân này trước giờ vẫn bỏ trống, chuẩn bị đầy đủ đồ đạc thế này thì A Tranh tỷ tỷ nấu cơm cũng sẽ thuận tiện hơn. Mấy thứ này đều là lương thực chúng ta tự trồng, gia súc gia cầm tự nuôi, có tốn kém gì đâu cơ chứ!”
Lâm Chiêu xách hai cái bao tải lớn nặng đến bốn năm mươi cân mà chẳng có vẻ gì là tốn sức: “Ta mang một bao gạo với một bao bột mì qua đây, A Tranh tỷ tỷ xem đặt ở đâu thì thích hợp?”
Tần Tranh nghĩ ngợi một lát rồi bảo: “Hũ gạo ngoài nhà bếp ta mới vừa rửa sạch, phỏng chừng phải đến ngày mai mới khô được, trước mắt cứ cất vào trong tủ bếp đi.”
Nàng đưa tay ra, vốn định giúp Lâm Chiêu xách một bao, nhưng lại bị Lâm Chiêu né người tránh đi: “Để ta xách cho, ta từ nhỏ đã tập võ, xách mấy bao này không thấy nặng đâu, A Tranh tỷ tỷ mà xách thì có chút quá sức đấy!”
Sau khi xếp bao gạo và bao bột mì vào chiếc tủ bếp được Tần Tranh dọn dẹp sạch sẽ, nhìn thấy nhà bếp vẫn chưa dọn dẹp xong, Lâm Chiêu liền ngoắc hai gã hán tử vạm vỡ vào làm mấy việc nặng nhọc: “A Tam, ngươi ra sân bổ củi đi. A Tứ, ngươi gánh nước đổ cho đầy hũ.”
Có người giúp một tay, Tần Tranh nhẹ nhõm hơn hẳn, nhưng bản thân nàng cũng không chịu ngồi yên, lau dọn từ trong nhà ra đến ngoài ngõ, quét tước sạch sẽ tất cả mọi góc chết.
Làm xong tổng vệ sinh, Tần Tranh định pha trà đãi bọn người Lâm Chiêu nhưng ngặt nỗi đến cả lá trà cũng không có. Sau một hồi cân nhắc, nàng dứt khoát hâm nóng lại ấm sành canh gà, dùng những chiếc bát gốm đất đã rửa sạch múc cho mỗi người một bát để thưởng thức.
Lâm Chiêu ngay từ đầu còn có chút đùn đẩy: “Đây là A Tranh tỷ tỷ nấu cho phu quân của tỷ uống mà, bọn ta không đói bụng đâu. Hơn nữa buổi tối còn có tiệc đón gió, phải để dành bụng để tối nay ăn một bữa thật ngon chứ.”
Tần Tranh cười bảo: “Một bát canh thì bõ bèn gì vào bụng đâu cơ chứ. Thương thế của phu quân ta rất nặng, không ăn uống được bao nhiêu, nếu để lâu bị hỏng thì lại phí hoài ra.”
Nàng đã nói đến nước này, Lâm Chiêu cũng không tiện từ chối nữa.
Thấy Lâm Chiêu đã nhận lấy bát, Hỷ Thước cùng hai gã hán tử qua giúp việc cũng chẳng cần Tần Tranh phải tự tay bưng cho, bọn họ tự bước đến bên bàn cầm lấy bát, "ực ực" mấy ngụm liền uống sạch như trâu uống nước.
Nồi canh gà này chỉ ngửi mùi thôi đã thấy thơm nức mũi, đến khi uống vào miệng lại càng cảm nhận rõ vị tươi ngọt nơi đầu lưỡi.
Lâm Chiêu uống một ngụm, đôi mắt liền sáng bừng lên: “Ngọt mát quá! Còn ngon hơn cả canh gà do đầu bếp của Túy Tiên Lâu dưới chân núi hầm nữa!”
Hai gã đại hán kia thì đã giải quyết xong bát canh gà chỉ trong ba hai ngụm, rồi ăn sạch bách đống thịt gà trong bát giống như Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả vậy, gương mặt lộ rõ vẻ dư vị vô cùng thèm thuồng.
Hỷ Thước cũng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc phụ họa theo: “Ngon lắm ạ!”
Tần Tranh tuy biết nấu ăn, nhưng trước đây toàn là tự nấu tự ăn. Vừa rồi bưng canh gà cho Thái tử uống cũng chẳng thấy hắn có biểu hiện gì, hiện tại được mọi người khen ngợi, trong lòng nàng không khỏi có chút vui sướng: “Thực sự ngon đến thế sao?”
Lâm Chiêu quả quyết gật đầu: “Ta làm sao mà lừa A Tranh tỷ tỷ cho được!”
Nói xong, nàng ta lại ngửa cổ uống cạn sạch chỗ canh gà còn lại, lúc dùng đũa gắp thịt gà lên ăn vẫn không tiếc lời khen ngợi: “A Tranh tỷ tỷ nấu canh kiểu gì thế? Thịt gà ăn vào rất mềm ngọt, chẳng bị bã hay dai chút nào.”
Tần Tranh mỉm cười đáp: “Hầm bằng lửa nhỏ liu riu thôi, có điều hơi tốn củi một chút.”
Thấy họ đều đã ăn sạch, nàng liền bảo: “Trong nồi vẫn còn đấy, để ta múc thêm cho các người nhé.”
Lâm Chiêu vội gạt đi: “Không cần đâu, thế thì hai người không đủ ăn mất?”
Tần Tranh cười nói: “Đủ mà, ta hầm cả một nồi to đùng cơ.”
Cái sức ăn như mèo ngửi của cơ thể này Tần Tranh là người hiểu rõ nhất, còn Thái tử trông dáng vẻ dường như cũng chẳng mấy mặn mà với canh gà. Tần Tranh nghĩ hắn trọng thương chưa lành, có lẽ không muốn đụng vào đồ dầu mỡ, buổi tối nấu cho hắn nồi cháo loãng là được, thế nên nàng dứt khoát đem chia hết phần canh gà còn lại cho bọn người Lâm Chiêu.
Sắc trời dần muộn, rặng núi phía tây được bao phủ bởi một dải mây chiều rực rỡ.
Lâm Chiêu uống liền hai bát canh gà, vô cùng mãn nguyện ngồi bệt bên ngưỡng cửa, nhìn Tần Tranh cách đó không xa đang chuyên chú nhặt sạn và thóc lép ra khỏi rổ gạo tẻ, bỗng nhiên thốt lên một câu: “A Tranh tỷ tỷ trông không giống như những gì ta từng tưởng tượng.”
Tần Tranh đem số thóc lép vừa nhặt được thảy cho mấy con gà đang bị xích ở góc sân ăn, nghe vậy liền mỉm cười hỏi: “Ồ? Có gì không giống sao?”
Lâm Chiêu gãi gãi đầu bảo: “A Tranh tỷ tỷ trước kia chắc chắn là thiên kim tiểu thư của một gia đình giàu có. Ta cứ ngỡ A Tranh tỷ tỷ trước giờ toàn sống cuộc đời mười ngón không dính nước xuân, không ngờ tỷ lại biết làm nhiều việc đến thế.”
Hơn nữa, nàng không hề có một chút biểu hiện nào là khinh thường lũ sơn tặc bọn họ.
Giữa lời nịnh nọt khách sáo ngoài mặt và sự chân thành chân thật, Lâm Chiêu vẫn có thể phân biệt được rõ ràng, và hiển nhiên Tần Tranh thuộc vế sau.
Khóe môi Tần Tranh khẽ cong lên, đôi mắt trong trẻo sáng ngời tràn đầy sức sống: “Con người ta dẫu sao cũng phải nhìn về phía trước, đâu thể cứ mãi ôm khư khư quá khứ được.”
Câu nói này có thể diễn dịch ra rất nhiều tầng ý nghĩa, Lâm Chiêu không truy hỏi thêm điều gì, nhưng rõ ràng thái độ đối với Tần Tranh đã trở nên thân thiết, gần gũi hơn trước rất nhiều.
Sau khi toán người Lâm Chiêu rời đi, Tần Tranh đem số gạo đã nhặt sạch sạn và thóc lép vo qua một lần với nước sạch, rồi đổ vào nồi nước đang sôi để nấu cháo.
Trong lúc dọn dẹp đống thức ăn mà gã hán tử vạm vỡ mang tới, Tần Tranh phát hiện bên trong còn có một tảng thịt heo và một chiếc chân giò. Nàng đoán đây là thịt từ con heo mà sơn trại mới mổ để chuẩn bị cho tiệc đón gió tối nay. Lâm Chiêu sai người mang cho nàng nhiều thịt thế này, quả thực là vô cùng chu đáo và có lòng.
Tần Tranh lọc một miếng thịt nạc ra, số thịt heo và chân giò còn lại thì đem treo lên phía trên bệ bếp để khi nhóm lửa nấu cơm, khói bếp bốc lên có thể hun khô chúng.
Chiếc ấm sành sau khi rửa sạch sẽ thì có thể dùng để sắc thuốc cho Thái tử. Thiết kế bệ bếp ở đây khá thông minh, giữa hai chiếc nồi nấu có một cái lỗ nhỏ để đặt niêu vại. Khi nhóm lửa ở lòng bếp chính, hơi nóng cũng có thể tạt sang phía lỗ nhỏ này, thiết kế như vậy là để tiết kiệm củi.
Tần Tranh đặt ấm sành vào vị trí lỗ nhỏ, thêm nước sạch vào để sắc thuốc.
Lúc trước lão đại phu mang qua năm gói thuốc đã bốc sẵn, phương thuốc nguyên bản là ba tiền bạch cập, hai tiền tiên hạc thảo. Sau khi Thái tử sửa lại thì biến thành hai tiền bạch cập, năm tiền tiên hạc thảo. Cứ như vậy, lượng tiên hạc thảo lão đại phu bốc cho chỉ đủ để sắc hai lần thuốc.
Tần Tranh cẩn thận gạn bớt một phần ba lượng bạch cập vốn có trong gói thuốc ra, rồi bốc thêm tiên hạc thảo từ các gói khác bỏ vào ấm sành để sắc cùng.
Mắt thấy cháo trắng sắp sửa nấu xong, Tần Tranh đem miếng thịt nạc vừa lọc ra băm thành thịt xay, thái thêm vài sợi gừng tươi, bỏ vào chiếc bát nhỏ rắc chút muối rồi khuấy đều. Trước khi cho vào nồi, nàng đổ thêm một ít nước sạch, dùng đũa đánh tơi phần thịt băm ra.
Gừng thái sợi giúp khử mùi tanh, còn việc dùng nước sạch đánh tan thịt băm sẽ giúp thịt khi cho vào nồi không bị vón cục lại thành một tảng.
Khi cháo trắng bắt đầu sền sệt, Tần Tranh đem phần rau cải thìa đã rửa sạch băm nhỏ rắc vào, vặn lửa nhỏ đun sôi lại một lượt rồi nhấc nồi xuống.
Nồi cháo nấu xong thơm nồng, sánh mịn, lại điểm xuyết thêm chút sắc xanh biếc của rau cải, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta thèm thuồng nhỏ dãi.
Tần Tranh cảm thấy Thái tử đang dưỡng thương thì vẫn cần phải bổ sung dinh dưỡng, nếu chỉ ăn cháo trắng thì quá mực nhạt nhẽo, thế nên mới nấu cho hắn món cháo thịt nạc rau xanh này. Tuy trông vẫn rất thanh đạm, nhưng dù sao thì cũng nhiều dinh dưỡng hơn cháo trắng đôi chút.
Lúc nàng bưng bát cháo thịt băm rau xanh vào phòng thì vừa vặn Lâm Chiêu lại sai người đưa thức ăn tới cho hai người. Nhắn là biết hai người họ không tiện qua dùng tiệc, nên đặc biệt đem đồ ăn tới tận nơi.
Tần Tranh vừa nhìn thấy món sườn hun khói đã ăn lúc trưa là liền thấy ê hết cả răng, nhưng món canh củ cải hầm xương ống heo thì trông lại rất thơm ngon.
Nàng kê chiếc bàn lại sát mép giường, bày cháo cùng mấy món ăn Lâm Chiêu sai người mang tới lên bàn, lúc này mới nói với Thái tử: “Tướng công, dùng cơm thôi.”
Chẳng biết có phải là ảo giác của nàng hay không, mà sau một buổi chiều không gặp, sắc mặt của Thái tử dường như đã tốt lên trông thấy.
Vị Thái tử điện hạ có thương thế đang chuyển biến tốt và vô cùng thèm ăn mặn kia nhìn bát cháo thịt băm thanh đạm trước mặt thì bỗng lâm vào trầm mặc. Hắn muốn uống canh gà, muốn được ăn miếng thịt to.
Tần Tranh thấy hắn mãi không chịu động đũa thì lấy làm lạ: “Tướng công, sao ngài không ăn?”
Thái tử không đáp lời, tầm mắt cứ thâm trầm dán chặt vào chiếc bát gốm lớn đựng canh củ cải hầm xương ống đặt trước mặt Tần Tranh. Trên khúc xương ống bám đầy thịt nạc, mà càng là phần thịt sát xương thì lại càng mềm ngọt, trông vô cùng hấp dẫn.
Tần Tranh kỳ tích mà hiểu thấu được suy nghĩ của hắn, nàng liền kéo chiếc bát lớn về phía mình: “Củ cải làm mất dược tính của thuốc, món này ngài không ăn được đâu.”
Thái tử: “……”
Hắn húp một ngụm cháo thịt băm rau xanh, tuy rằng thanh đạm nhưng tốt xấu gì nuốt vào miệng cũng thấy rất thơm.
Thấy Tần Tranh không hề di chuyển đĩa sườn hun khói trên bàn đi chỗ khác, Thái tử bất động thanh sắc đưa đũa gắp lấy một miếng.
Tần Tranh rất muốn nhắc nhở hắn rằng món sườn hun khói này có hơi hại răng, thế nhưng đã muộn mất rồi.
Thái tử vừa cắn một phát, liền phải dùng một tay che lấy cằm, thần sắc lộ vẻ không thể gọi tên.
Tần Tranh nhịn cười đến mức suýt chút nữa thì nội thương: “Tướng công, ngài không sao chứ?”
Thái tử nhàn nhạt quét mắt nhìn nàng một cái: “Không sao.”
Hắn húp nốt nửa bát cháo còn lại rồi đặt bát xuống, tựa lưng vào đầu giường nhắm mắt dưỡng thần.
Gặm liền hai khúc xương ống heo, Tần Tranh mạc danh cảm thấy có chút chột dạ.
Nàng dọn dẹp bát đĩa mang xuống, đến khi quay trở lại phòng, trên tay đã bưng theo một bát thuốc vừa mới sắc xong: “Tướng công, thuốc này được sắc theo đúng phương thuốc đã sửa của ngài đấy.”
Thái tử đón lấy bát thuốc rồi uống một mạch cạn sạch. Khi đưa trả chiếc chén, hắn nhìn thấy trên mặt nàng có một vệt nhọ đen do khói bếp bám vào, ánh mắt hơi lay động, cất lời: “Lại đây.”
Tần Tranh không hiểu ra làm sao, bèn tiến lại gần một bước.
Thái tử lại bảo: “Cúi người xuống.”
Cúi người? Cúi người xuống làm cái gì cơ chứ?
Tần Tranh tuy hoang mang nhưng vẫn làm theo. Nàng khom lưng xuống, để tầm mắt của mình bình ngang với tầm mắt của Thái tử.
Thái tử giơ tay lên, khẽ miết lên mặt nàng hai cái.
Lòng bàn tay hắn hơi mát, vì quanh năm cầm bút viết lách nên có một lớp chai mỏng nhạt, xúc cảm khi lướt qua khuôn mặt nàng rõ ràng đến lạ lùng.
Tần Tranh chỉ cảm thấy trong đầu vang lên một tiếng “oanh” nổ tung, toàn bộ máu nóng trong người cơ hồ đều dồn hết lên đại não, gương mặt khống chế không nổi mà đỏ bừng, nóng ran lên.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, lại thấy Thái tử giơ đôi bàn tay dính đầy muội than đen sì của mình lên, nhàn nhạt bảo: “Trên mặt nàng có vết nhọ than.”
Tần Tranh: “……”
Hủy diệt thế giới luôn đi cho rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)