Bởi vì chuyện mất mặt kia, Tần Tranh mãi cho đến tận lúc đi ngủ cũng không còn mặt mũi nào để nói chuyện với Thái tử.
Chiếc rương gỗ lớn trong phòng có chứa khá nhiều chăn bông, Tần Tranh tự trải cho mình một lối chăn dưới đất. Sau khi tắt đèn, nàng quay lưng về phía Thái tử rồi nằm xuống tấm đệm dưới sàn.
Trong màn đêm tĩnh mịch, mọi âm thanh tựa hồ đều bị phóng đại lên gấp mấy lần, bao gồm cả giọng nói thanh lãnh của Thái tử: “Vì sao không ngủ trên giường?”
Tần Tranh vẫn còn đang ở trạng thái tự bế, ồm ồm đáp: “Ta ngủ không được ngay ngắn, sợ làm va quệt trúng vết thương của tướng công.”
Trong bóng tối lặng im một lát, mới lại vang lên giọng nói của Thái tử: “Nàng ngủ trên giường đi, ta ngủ dưới đất.”
Tần Tranh xoay người đổi tư thế, đem góc chăn vén chặt vào người hơn: “Tướng công, ngài lo dưỡng thương cho thật tốt đi, đừng có tranh với ta nữa.”
Lời này buông xuống, trong phòng lại rơi vào một mảnh yên ắng.
Đêm qua Tần Tranh cơ hồ chẳng hề chợp mắt được bao nhiêu. Giờ phút này vừa đặt lưng xuống gối, nàng đã nhanh chóng chìm vào giấc nồng đi gặp Chu Công.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mơ, nàng chợt cảm thấy hô hấp khó khăn, trên người như thể có một tảng đá khổng lồ đang đè nặng lên. Tần Tranh gian nan thở dốc, đưa tay định đẩy ra thì lại bị người ta giữ chặt lấy hai cổ tay, ấn ngược lên phía trên đỉnh đầu.
Tần Tranh lúc này mới hoàn toàn bị dọa cho giật mình tỉnh giấc, nàng phát hiện miệng mũi của mình đã bị ai đó bịt chặt.
Đang lúc nửa đêm canh ba, tầm mắt nàng chỉ là một mảnh đen kịt, nhưng kẻ đang giữ chặt hai cổ tay và bịt miệng mũi nàng kia, trên người lại thoang thoảng một mùi thuốc đắng chát trộn lẫn với hương tuyết tùng nhàn nhạt, không nghi ngờ gì nữa chính là Thái tử.
Chẳng biết vì sao, toàn thân hắn nóng rực lên đến đáng sợ. Tần Tranh chỉ cảm thấy hai cổ tay bị hắn nắm giữ cơ hồ sắp sửa bị nung chảy bởi sức nóng từ lòng bàn tay hắn.
Sao lại phát sốt nữa rồi?
Tần Tranh cũng thật là một người kỳ lạ, vào cái thời khắc sinh tử thế này mà thứ đầu tiên hiện lên trong đầu nàng lại là việc Thái tử lại phát sốt.
Nàng "ư ử" hai tiếng, có ý định giãy giụa, chẳng ngờ Thái tử lại càng giam cầm nàng chặt hơn, lực đạo bịt miệng mũi nàng cũng tăng thêm vài phần.
Tổn thọ mà!
Cho dù nàng có là một kiện tướng bơi lội có khả năng nhịn thở cừ khôi đi chăng nữa, thì việc đột ngột bị người ta bịt chặt miệng mũi thế này cũng là quá sức chịu đựng rồi.
Tần Tranh đã dần thích nghi được với bóng tối trong phòng, loáng thoáng nhận ra đường nét hình dáng của Thái tử, nàng trợn tròn đôi mắt đẹp đầy giận dữ nhìn hắn chằm chằm.
Mấy lọn tóc mang theo hơi lạnh khẽ phất qua gò má Tần Tranh. Thái tử cúi thấp người xuống, hắn dường như đang rịn mồ hôi, mùi hương tuyết tùng bị che giấu dưới vị thuốc đắng trên người hắn càng trở nên rõ ràng hơn đôi chút.
“Đừng lên tiếng,” Hắn nói, khoảng cách gần đến mức bờ môi cơ hồ đã dán sát vào tai nàng: “Ngoài phòng có người đang thả khói mê.”
Khoảng cách này quá mức thân cận, hơi thở hắn trút ra đều phả hết lên vành tai và một bên sườn mặt của nàng. Tần Tranh chỉ cảm thấy nửa bên tai, thậm chí là toàn bộ da đầu đều tê dại đi.
Gương mặt nàng cũng nóng ran lên một trận. Cũng may đang là ban đêm, cái gì cũng không nhìn thấy được.
Nàng chật vật gật gật đầu, không cần Thái tử phải bịt miệng mũi nữa, tự mình liền nín thở.
Thái tử thấy vậy mới nới lỏng tay, buông hai cổ tay nàng ra.
Chẳng biết có phải là ảo giác của Tần Tranh hay không, mà có một khoảnh khắc nàng cảm thấy ánh mắt Thái tử nhìn mình có một loại thâm trầm khó tả.
Nàng né tránh tầm mắt của hắn, nhìn về phía cửa phòng. Nương theo ánh trăng mờ ảo, quả nhiên nhìn thấy qua khe cửa có thọc vào một ống trúc thon dài, từ đầu ống trúc đang nhả ra từng luồng khói mịn nhè nhẹ.
“Xong chưa, cái liều lượng khói mê này đủ để đánh ngã cả một con trâu rồi đấy!” Bên ngoài có tiếng người hạ thấp giọng thúc giục.
“Gấp cái gì, cẩn thận vạn năm thuyền! Trong lúc dự tiệc ta có dò hỏi tên Đông Tử, gã nam tử nửa sống nửa chết trong căn phòng này võ nghệ cao cường lắm, hơn nửa thuyền hải tặc đều bỏ mạng dưới tay hắn ta đấy.” Gã nm nhân đang thả khói mê khẽ chửi thề một tiếng.
Một lát sau, bọn chúng dùng lưỡi đao đẩy chốt gỗ cài cửa ra. Cánh cửa gỗ “kẽo kẹt” một tiếng bị đẩy mở, một gã đàn ông cầm đao bước vào. Khi vừa bước qua cửa, thân hình gã tựa hồ loạng choạng một cái, nhưng vì trong phòng tối đen như mực nên hai gã hán tử đi theo phía sau không nhận ra có điều gì bất thường.
Thẳng cho đến khi mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa ra, trên cổ hai gã cũng dính chặt một thanh binh khí sắc lạnh, ngay sau đó là tiếng vật nặng ngã khuỵu xuống đất phát ra tiếng trầm đục, hai gã hán tử vào sau mới kinh hoàng phát hiện mình đã trúng kế.
“Hảo… Hảo hán tha mạng…” Một gã hán tử trong số đó hai chân đã run rẩy cầm cập.
Tần Tranh đang cầm thanh đại đao của gã hán tử bước vào đầu tiên. Thái tử ngay sau khi gã đó bước vào phòng liền dứt khoát rạch một đường ngang cổ gã, rồi tạm thời đỡ lấy thân hình không để gã ngã sụp xuống đất. Tần Tranh thì nhanh tay đoạt lấy thanh đao trong tay gã ngay từ đầu, nhờ vậy mới không để thanh đao của gã rơi xuống sàn phát ra tiếng động.
Giờ phút này, nàng đang dùng thanh đao đó kề sát vào cổ một gã hán tử khác.
Trong bóng tối, giọng nói của Thái tử vang lên lạnh lùng và tàn nhẫn: “Kẻ nào sai khiến các ngươi tới đây?”
“Là… Là nghĩa tử của Nhị đương gia, Ngô Khiếu. Hảo hán tha… Ặc…”
Một câu còn chưa dứt, bên đùi gã đã bị đâm một kiếm. Gã đại hán đau đớn hét thảm liên tục, gân xanh trên cổ nổi bần bật.
Giọng điệu của Thái tử lạnh băng: “Nói thật.”
Gã đại hán khóc lóc thảm thiết: “Tiểu nhân lời nói câu câu là thật, thực sự là Ngô Khiếu sai khiến bọn tiểu nhân tới đây!”
Thái tử cười lạnh: “Ta và người này không oán không thù, cớ gì hắn lại muốn hãm hại ta?”
Gã đại hán sợ hãi, vội vàng khai ra toàn bộ: “Đông – Tây hai trại vốn đã bất hòa từ lâu. Hôm nay những người thuộc Đông Trại cùng đi cướp thuyền hải tặc trở về đều bàn tán rằng ngươi võ nghệ cái thế, đại đương gia có ý muốn chiêu mộ ngươi. Ngô… Ngô Khiếu nghe nói trong tiệc rượu tối nay rằng ngươi bị thương nặng nguy kịch như vậy mà lại tỉnh lại nhanh đến thế. Hắn ta sợ sau khi ngươi gia nhập Đông Trại thì thế lực của Đông Trại sẽ càng thêm lớn mạnh, nên mới sai bọn tiểu nhân thừa lúc đêm nay người của Đông Trại đang say bí tỉ mà đến đây hãm hại ngươi…”
“Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?” Thanh kiếm trong tay Thái tử ghì mạnh xuống một phân, nơi cổ gã đại hán nháy mắt rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực.
Gã đại hán run rẩy bần bật như cầy sấy: “Nữ nhi độc nhất của Nhị đương gia hâm mộ đại đương gia, còn Ngô Khiếu lại muốn cưới nàng ta để tương lai hoàn toàn khống chế Tây Trại. Hắn ta bảo… bảo rằng chỉ cần ngươi chết đi, tôn phu nhân trở thành một góa phụ không nơi nương tựa trong trại, huynh đệ đại đương gia chắc chắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Lúc đó chỉ cần tung ra vài lời đồn thổi vớ vẩn để nữ nhi Nhị đương gia hoàn toàn hết hy vọng vào đại đương gia, hắn ta liền có thể thuận lợi cưới được nàng ta. Tôn phu nhân dung mạo xinh đẹp, tương lai… tương lai đợi hắn ta nắm quyền toàn bộ Kỳ Vân Trại, còn có thể dùng tôn phu nhân để mưu cầu, lôi kéo các quyền quý ở Thanh Châu…”
Khóe môi Thái tử khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo đến mức khiến người ta phải rợn tóc gáy.
Nhát kiếm ngang ngược quất qua, toàn bộ cổ gã hán tử cơ hồ bị chém đứt lìa, chỉ còn một lớp da mỏng dính líu lấy cái đầu đang lung lay sắp rụng. Luồng máu phun xối xả bắn đầy lên mặt gã đồng bọn, đến cả trên người Tần Tranh cũng bị vấy bẩn.
Gã hán tử còn lại trực tiếp bị dọa đến mức tiểu ra cả quần, quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu van xin: “Đừng giết ta, đừng giết ta…”
Thái tử giơ chân đạp mạnh một phát, hung hăng giẫm đầu gã xuống nền đất. Gã hán tử bị cú va đập làm cho máu mũi be bét đầy mặt, xem chừng sống mũi đã bị gãy, trán cũng rách toác ra, hai mắt đảo một vòng liền ngất lịm đi.
Tần Tranh cũng bị luồng lệ khí lúc này của Thái tử làm cho kinh hãi. Ánh trăng tròn vành vạnh hắt qua cánh cửa mở toang chiếu vào trong phòng, nhưng khuôn mặt của Thái tử lại như cũ ẩn khuất trong bóng tối làm người ta không cách nào nhìn rõ.
“Ta không sao.” Thái tử vung tay chấn động làm rụng sạch những giọt máu còn vương trên thân kiếm. Khi thanh kiếm được tra vào vỏ, nó mang theo một tiếng vang réo rắt, ngân dài.
Thái tử thắp đèn lên, ánh nến mờ ảo soi rọi rõ hai cái xác chết nằm trên mặt đất, một kẻ nửa sống nửa chết cùng một vạt máu tươi chói mắt.
Có lẽ vì đã từng trải qua cuộc cung biến đẫm máu và trận thảm sát của lũ hải tặc trên thuyền buôn, Tần Tranh lúc này nhìn thấy người chết tuy vẫn thấy khó chịu, nhưng không đến mức dạ dày đảo lộn muốn nôn mửa nữa.
Ngoài viện bỗng vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn, có người cầm đuốc chạy tới gõ cửa rầm rầm: “Trình công tử? Trình phu nhân? Vừa rồi nghe thấy có tiếng hét thảm thiết truyền ra từ viện của hai người, hai người không sao chứ?”
Tần Tranh liếc nhìn Thái tử một cái, thấy hắn đạm mạc gật đầu, nàng mới bước ra ngoài mở cửa.
Cửa viện vừa mở, mọi người nhìn thấy nàng thì ai nấy đều kinh hãi.
Trên vạt áo của Tần Tranh dính một mảng máu lớn, trên gương mặt cũng lấm tấm vài giọt máu nhỏ. Sắc máu tươi tương phản với nước da quá mức tái nhợt của nàng, trông nàng phảng phất như một đóa hoa quỳnh bị huyết nhục vấy bẩn, mang một vẻ thê mỹ đến mức câu dẫn tâm hồn người ta.
Lâm Chiêu ở nơi cách đây khá xa nên giờ phút này mới chạy thục mạng tới, nàng ta gạt đám đông ra rồi chen vào bên trong: “A Tranh tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?”
Đến khi nhìn thấy bộ y phục loang lổ vết máu của Tần Tranh, Lâm Chiêu không khỏi ngây người ra chỉnh giây lát.
Ngược lại, Tần Tranh tuy sắc mặt tái nhợt nhưng ngữ khí nghe qua vẫn khá bình tĩnh: “Có kẻ có ý đồ thả khói mê để sát hại chúng ta. Khi bọn chúng triền đấu với phu quân của ta, do không địch lại nên đã bị giết chết, hiện tại vẫn còn sót lại một tên còn sống.”
Nói xong, nàng lui lại một bước để nhường đường cho mọi người vào trong tiểu viện kiểm tra.
Nàng cố ý không nói ra kẻ đứng sau chủ mưu là ai. Mối quan hệ giữa Đông Trại và Tây Trại vốn dĩ vô cùng vi diệu. Nếu kẻ muốn ra tay với họ thực sự là nghĩa tử của Nhị đương gia, việc nàng nói toạc tình hình thực tế ra vào lúc này ngược lại sẽ hoàn toàn xé toạc lớp bọc hòa bình giả tạo bề ngoài của hai trại Đông – Tây.
Lâm Chiêu là muội muội ruột của Lâm Nghiêu, nàng ta vì có người của Tây Trại ngầm giở trò nên mới rơi vào tay hải tặc. Vậy mà lúc ăn mừng chiến thắng Lâm Nghiêu vẫn phải mở lời mời người của Tây Trại tới tham dự, hiển nhiên là Lâm Nghiêu trước mắt vẫn hy vọng duy trì được cục diện hòa hoãn này.
Nàng và Thái tử đang tá túc tại sơn trại của người ta, nói khó nghe một chút chính là đang ăn nhờ ở đậu, tự nhiên vẫn cần phải biết nhìn nhận thời thế. Cho nên, kẻ đứng sau chủ mưu là ai không nên do miệng của hai người bọn họ nói ra, mà phải để tự thân nhóm người Lâm Nghiêu tự mình thẩm vấn ra mới là thỏa đáng nhất.
Thái tử riêng để lại một cái mạng sống, nghĩ đến cũng là vì tầng ý tứ này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)