Tác giả: Đoàn Tử Lai Tập
Lưỡi dao lạnh ngắt làm Tần Tranh giật mình một cái, nàng theo bản năng kêu lên: “Tướng công, là ta.”
Phía sau truyền đến tiếng hít thở có chút dồn dập nặng nề, thanh kiếm mang theo hàn ý kia chung quy cũng đã thu về, ngay sau đó vang lên một giọng nói khàn khàn suy yếu: “Đây là nơi nào?”
Tần Tranh quay đầu lại thì phát hiện Thái tử đang thoát lực tựa lưng vào chân tường mà đứng. Một tay hắn cầm kiếm, tay kia lại ôm lấy trước ngực, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng dày đặc, gương mặt vốn tái nhợt nay lại mang theo vài phần đỏ ửng bất thường.
Tuy rằng có chút không đúng lúc, nhưng nhìn khuôn mặt quá đỗi tuấn mỹ của hắn, trong đầu Tần Tranh vẫn hiện lên hai chữ "Mỹ diễm".
Nàng vội vàng gạt đi suy nghĩ lung tung, đặt ấm sành lên bàn rồi bước qua dìu hắn: “Nơi này là núi Lưỡng Yển, Kỳ Vân Trại. Cô nương mà lúc trước chúng ta gặp trên thuyền lớn của hải tặc chính là đại tiểu thư của sơn trại này.”
Thái tử mất máu quá nhiều, người lại bắt đầu phát sốt nên toàn thân mềm nhũn vô lực, hoàn toàn phải dựa vào Tần Tranh đỡ mới đi về lại được giường.
Lúc trước người giúp hắn tắm nước ấm là mấy gã hán tử trong trại, giờ tự mình làm chiếc nạng sống cho hắn, Tần Tranh mới thấy cái tên này nặng đến nhường nào. Nàng không nhịn được mà cằn nhằn: “Đại phu nói vết thương trên người ngài cần phải tĩnh dưỡng, vừa tỉnh lại đã xuống giường, nếu để vết thương nứt ra thì phiền phức lắm.”
Khóe môi đẹp đẽ của Thái tử mím thành một đường thẳng lạnh lùng, trầm mặc một lát mới bảo: “Ta tỉnh lại liền phát hiện nàng không thấy đâu.”
Hắn loáng thoáng nhớ rõ trước khi hoàn toàn hôn mê, bọn họ dường như đã gặp nguy hiểm. Lúc tỉnh lại không thấy nàng, hắn còn tưởng Tần Tranh đã gặp chuyện bất trắc, ý nghĩ đầu tiên nảy ra là phải đi cứu nàng.
Chính vì vậy, sau khi nghe thấy tiếng bước chân truyền đến ngoài cửa, hắn mới cố lết cái thân thể bệnh tật trốn ra sau cánh cửa, định bụng bắt giữ đối phương để hỏi cho ra lẽ đây là nơi nào.
Cũng may tất cả chỉ là một phen hú vía.
Tần Tranh đỡ hắn nằm lại lên giường, nghe câu trả lời của hắn thì ngẩn người một lát, hậu tri hậu giác khiến gương mặt già nua bỗng chốc đỏ ửng lên.
Nếu nàng không hiểu sai ý, thì hắn đây là đang quan tâm nàng sao?
Dù trong nguyên tác Thái tử là một tên cặn bã, nhưng người mà chính mình tiếp xúc từ khi xuyên không đến nay rõ ràng lại khác một trời một vực.
Tần Tranh có đôi khi còn hoài nghi không biết hắn và vị Thái tử trong sách có phải là hai người khác nhau hay không.
Nàng không khỏi ho khan hai tiếng để bớt ngượng: “Ta sợ ngài tỉnh lại sẽ đói bụng, nhà bếp ở viện này lại chưa dùng được, nên mới đến bếp lớn của sơn trại nấu cho ngài chút canh gà.”
Nhìn thấy trên mặt Thái tử phiếm một tầng đỏ ửng do phát sốt, Tần Tranh theo thói quen đưa tay định sờ lên trán hắn, nhưng lại bị một bàn tay to lớn cũng nóng rực không kém chặn lại giữa chừng.
Thái tử nhíu mày nhìn nàng, trong ánh mắt tựa hồ có chút hoang mang.
Vào những lúc thế này ai rụt rè trước thì người đó thua, Tần Tranh bày ra một gương mặt bình thản hết mức, bàn tay hơi dùng lực một chút, mu bàn tay trắng muốt liền áp được lên trán Thái tử.
Chẳng biết có phải là ảo giác của nàng hay không, mà trán của Thái tử dường như còn nóng hơn cả lúc trước.
Dưới tầm mắt thâm trầm, tối tăm của Thái tử, Tần Tranh nỗ lực giữ vẻ điềm nhiên trên mặt: “Tướng công, ngài lại phát sốt rồi, hai ngày nay cứ lặp đi lặp lại mãi. Lát nữa ta lại dùng nước ấm pha rượu lau người cho ngài để hạ nhiệt.”
Thái tử nhìn chằm chằm nàng không nói lời nào, bàn tay lớn đang nắm lấy cổ tay mảnh mai của nàng cũng chưa từng buông ra. Tần Tranh chỉ cảm thấy vòng cổ tay bị lòng bàn tay hắn siết lấy giống như sắp bỏng cháy đến nơi.
Nàng hơi dùng chút lực để rút tay về nhưng không rút được, đành phải lên tiếng gọi hắn: “Tướng công.”
Thái tử lúc này mới nới lỏng tay, buông nàng ra.
Tần Tranh xoa xoa cổ tay mình. Hắn rõ ràng không dùng bao nhiêu sức lực, vậy mà vừa rồi nàng lại chẳng thể nào rút ra nổi, hơn nữa hiện tại trên cổ tay dường như vẫn còn vương lại hơi nóng bỏng rực từ lòng bàn tay hắn.
“Làm nàng đau rồi à?” Đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một giọng nói trầm thấp, khàn khàn đầy nam tính.
Tần Tranh vừa ngẩng đầu liền đâm sầm vào đôi mắt sâu không lường được của Thái tử. Nàng theo bản năng muốn lảng tránh ánh mắt hắn, bởi nàng luôn cảm thấy bên dưới đôi mắt nhìn như bình tĩnh, điềm nhiên kia dường như đang ẩn giấu một con mãnh thú đã nếm trải hết thảy thăng trầm và thê lương của thời gian.
Tần Tranh lắc đầu lung tung: “Không có.”
Nàng dời tầm mắt sang chiếc ấm sành đặt trên bàn, như thể cuối cùng cũng tìm được đề tài để chấm dứt bầu không khí ngượng ngùng này, vội hỏi: “Ngài có đói bụng không? Ta múc cho ngài chén canh gà nhé.”
Thái tử đang phát sốt, toàn thân vô lực, thực chất chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào, lại càng không muốn nuốt những thứ dầu mỡ. Nhưng nghe Tần Tranh nói vậy, hắn vẫn khẽ gật đầu.
Hắn đã một ngày một đêm chưa ăn gì, bắt buộc phải ăn chút gì đó để khôi phục lại thể lực.
Tần Tranh dùng một chiếc chén nhỏ múc một chén canh gà mang đến bên mép giường. Thấy hắn thực sự quá yếu ớt, nàng không đưa thẳng chén cho hắn mà dùng thìa múc từng muỗng, cẩn thận thổi cho nguội bớt.
Khi nàng mím môi thổi phù phù, hàng lông mi mảnh dài hơi rủ xuống, vẽ nên một đường cong đẹp đẽ nơi đuôi mắt. Làn da trên gương mặt nàng trắng mịn như sứ, gần như không nhìn thấy lỗ chân lông.
Đến khi Tần Tranh đưa thìa tới sát môi Thái tử, hắn lại dùng ánh mắt ái ngại nhìn nàng chứ không hề há miệng.
Tần Tranh ngỡ rằng đến nông nỗi này rồi mà hắn vẫn giữ thói quen của hoàng thất, trước khi dùng bữa phải dùng ngân châm thử độc.
Đều đã sa cơ lỡ vận đến bước đường này rồi, nàng biết đào đâu ra ngân châm cho hắn cơ chứ?
Cái tên này thật đúng là khó hầu hạ.
Tần Tranh nghĩ ngợi một lát, bèn tự mình ghé môi vào thành chén hớp nhẹ một ngụm canh gà, rồi ngẩng đầu lên bảo: “Tướng công, nhiệt độ vừa vặn rồi, ngài uống đi.”
Thái tử lại không đón lấy chiếc thìa nàng đưa qua, mà trực tiếp cầm lấy chiếc chén: “Để ta tự làm.”
Hắn ngửa cổ tu một mạch cạn sạch chén canh gà. Khi đưa trả chiếc chén, hắn vô tình lướt nhìn thấy vệt nước bóng loáng ở phía đối diện thành chén, liền nhanh chóng dời tầm mắt đi.
Tần Tranh hỏi: “Ngài muốn dùng thêm nữa không?”
Thái tử khẽ lắc đầu.
Tần Tranh biết người bệnh quả thực không có khẩu vị nên cũng không ép hắn. Nàng dặn dò hắn nghỉ ngơi cho tốt, còn mình thì mang bát đũa sang nhà bếp nhỏ trong viện.
Đúng như lời Hỷ Thước nói, nhà bếp này bụi bám dày đến cả đốt ngón tay. Tần Tranh dọn dẹp sơ qua bệ bếp, rửa sạch nồi niêu, đun một nồi nước ấm rồi đổ vào chậu gỗ pha thêm chút nước lạnh. Sau đó, nàng rót thêm gần nửa vò rượu mạnh vào rồi mới bưng chậu nước vào phòng.
“Tướng công, ngài vẫn còn sốt, ta dùng nước ấm pha rượu lau người cho ngài để tản nhiệt.” Tần Tranh vừa nói vừa vắt ráo chiếc khăn.
Thái tử vẫn giữ nguyên tư thế tựa vào chiếc gối mềm trước khi nàng ra ngoài, nghe vậy chỉ nhàn nhạt buông một câu: “Làm phiền nàng.”
Tần Tranh lấy khăn lau trán cho hắn. Nghĩ đến lời lão đại phu dặn lúc trước rằng hắn hễ phát sốt là sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nàng sợ xảy ra sơ suất nên thấy vẫn cần phải lau vùng cổ cho hắn, bèn bảo: “Đại phu nói dưới cổ cũng cần phải lau nữa.”
Thái tử ngoan ngoãn nới lỏng cổ áo ra một chút.
Thế nhưng có một điều kỳ lạ là, những chỗ trên người Thái tử vừa được vuốt qua bằng khăn ấm lại nhanh chóng nóng rực lên hơn cả lúc trước.
Khi Tần Tranh tiếp tục vắt ráo khăn định lau người cho hắn thì lại bị Thái tử giữ chặt lấy cổ tay. Lòng bàn tay hắn nóng rực đến đáng sợ, hắn chỉ bảo: “Được rồi, ta đã đỡ hơn nhiều.”
Nói xong, hắn liền buông cổ tay nàng ra nhanh như điện giật.
Tần Tranh sợ cơ thể hắn lại xảy ra vấn đề gì, lo lắng nói: “Hay là ta cứ đi mời đại phu tới khám cho ngài xem sao. Ngài cứ sốt cao mãi thế này không phải là cách đâu.”
Thái tử né tránh ánh mắt của nàng, đáp: “Không sao, cơ thể của ta ta tự biết rõ.”
Tần Tranh nghe hắn nói vậy thì cũng không kiên trì thêm nữa.
Vì để tiện làm việc, ống tay áo của nàng được xắn cao lên tận khuỷu tay. Giờ phút này trên gò má rịn ra chút mồ hôi, nàng liền nâng cánh tay lên lau đi. Nửa cánh tay trắng ngần như ngó sen tuyết cứ đung đưa trước mắt Thái tử, hắn đành dứt khoát nhắm mắt lại.
Tần Tranh còn tưởng là hắn quá mệt mỏi cần nghỉ ngơi, trước khi ra cửa còn dặn dò thêm: “Ta ở ngay bên nhà bếp nhỏ kia, có chuyện gì ngài cứ gọi một tiếng là ta nghe thấy ngay.”
Thái tử chậm rãi gật đầu, lại nói: “Đừng để bản thân mệt quá. Có thứ gì cần dọn dẹp, đợi thương thế của ta đỡ hơn chút, ta sẽ làm.”
Hắn trước sau vẫn luôn ghi nhớ, nàng chính là vị Thái tử phi kim chi ngọc diệp. Nàng phải được khoác lên mình những bộ y phục lộng lẫy nhất thế gian, sống trong cung điện nguy nga tráng lệ nhất, có kẻ hầu người hạ sai bảo không hết. Chứ không phải giống như bây giờ, phải dùng đôi bàn tay vốn được bảo dưỡng bằng ngọc dịch cao sang để đụng vào củi gạo mắm muối.
Tần Tranh thầm nghĩ với cái thân thể này của hắn, dưỡng thương xong cũng phải mất một tháng. Nếu trong một tháng này mà không dọn dẹp xong nhà bếp nhỏ thì hai người họ lấy gì mà ăn?
Nhưng tốt xấu gì lời người ta nói cũng là lời quan tâm, đáy lòng Tần Tranh vẫn rất dễ chịu, bèn nói lệ cho qua chuyện: “Ta biết rồi, cũng không phải việc nặng nhọc gì đâu. Tướng công cứ an tâm dưỡng thương đi.”
Thái tử nhìn theo hướng nàng rời đi, nhớ lại câu nói “Muốn giết thì giết ta đi” mà mình mơ hồ nghe thấy trước khi ngất lịm, ánh mắt trong nháy mắt trở nên vô cùng phức tạp và thâm trầm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)