Lệ Cảnh Trình nhanh chóng bước tới bên cạnh người Vinh Thiển, kéo tay cô, căn phòng tổng cộng mười mét vuông, ngoại trừ cửa đóng chặt, đâu còn cánh cửa nào đâu?
Một tay Vinh Thiển ôm lấy cánh tay Lệ Cảnh Trình.
Anh vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Nếu nước vào được, khẳng định là có lối ra.”
Lệ Cảnh Trình mang cô tới trước giường, để cho cô đứng lên trên.
“Anh đi tìm, em đứng im ở đây đừng nhúc nhích.”
Nước từ ống ào ạt tuôn ra, rất nhanh, đã tới đầu gối Lệ Cảnh Trình, làm cho việc tìm kiếm càng trở nên khó khăn, anh ngồi xổm xuống, bàn tay đưa lên vách tường gõ gõ, Vinh Thiển thấy mực nước dâng lên rất nhanh, ngay chỗ giao tiếp với ống nước, thậm chí còn hiện lên bọt nước trắng xóa mãnh liệt.
Lệ Cảnh Trình kéo một ngăn tủ, nhưng vẫn không tìm thấy được thứ mình mong muốn.
Vinh Thiển đưa tay tạo thành chữ thập, lần đầu tiên thực sự cầu nguyện.
Lệ Cảnh Trình đứng lên, trên người ướt đẫm, bên trong căn phong đồ đạc trôi lềnh bềnh, thật muốn tìm ra đầu mối cũng khó khăn.
Anh quay đầu lại nhìn cô, thấy nước đã dâng lên giường. Anh bước tới, cùng Vinh Thiển đứng ở chỗ cao nhất.
Vinh Thiển lo lắng nhìn anh: “Lệ Cảnh Trình, vì sao anh lại theo vào cùng em chịu chết?”
Anh đưa tay ôm cô vào trong ngực: “Là ai nói, đừng khẩn trương?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
