—–
Vinh Thiển vẫn ôm anh thật chặt, dường như nếu buông lỏng tay, cô sẽ mất đi anh.
Chưa bao giờ Vinh Thiển thấy sợ hãi cho Lệ Cảnh Trình như vậy.
Lệ Cảnh Trình thở dốc từng hơi lớn, tóc tai rơi rớt trên khuôn mặt.
Đợi cơ thể lấy lại cảm giác, Lệ Cảnh Trình muốn đẩy Vinh Thiển ra, nhưng cô lại bấu chặt cổ tay của mình, ôm anh vào trong ngực thế nào cũng không buông. Sức cô đương nhiên thua anh, nhưng cô đang mang thai, cô không tin Lệ Cảnh Trình có thể mạnh tay với cô.
Người đàn ông đau khổ, tay vỗ trán.
“Vinh Thiển, buông ra!”
“Em không buông đấy!”
Cô kéo Lệ Cảnh Trình ra sau hai bước.
“Đây không phải là cách. Anh muốn tự dìm mình chết sao?”
Lệ Cảnh Trình gạt cánh tay cô. Anh cực lực kìm nén nhưng vẫn còn hơi khống khống chế được sức lực, Vinh Thiển lảo đảo mấy bước. Không còn bị trói buộc, Lệ Cảnh Trình nhanh chóng xông lên trước, không món đồ nào trong phòng thoát được.
Vinh Thiển nhìn ra anh đang rất khó chịu. Bàn tay anh quét qua mấy món đồ trên bàn, tiếng vang lách cách truyền vào tai Vinh Thiển. Cô giẫm lên mặt đất bừa bãi mà đi tới, ôm lấy thắt lưng Lệ Cảnh Trình.
“Cảnh Trình!”
“Buông anh ra! Buông anh ra!” Lệ Cảnh Trình lập tức giữ chặt vai Vinh Thiển.
“Em đói lắm, thực sự chết đói rồi! Em thấy khó chịu lắm!”
Lệ Cảnh Trình không nỡ nhất là thấy Vinh Thiển chịu khổ. Nghe thấy vậy, ánh mắt anh tràn ngập vẻ do dự nhìn về phía cô.
Gương mặt Vinh Thiển tái nhợt, yếu ớt bất lực đọng bên cạnh anh.
Thật sự, kiên trì còn khó hơn nhiều so với buông tay.
Vinh Thiển nhìn thấy sự đấu tranh mắt anh, cô thuận thế kéo cánh tay Lệ Cảnh Trình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
