—-
Một nỗi tuyệt vọng đánh thẳng vào đầu Vinh Thiển.
Cô cố sức dùng tay đấm vào mặt kính: “Lệ Cảnh Trình, anh đi ra cho em, không được như thế, Cảnh Trình!”
Máu từ bàn tay rỉ ra, nhìn thấy mà giật mình, nước mắt rơi đầy mặt, nếu như có thể, để cho cô đấm nát được miếng thủy tinh công nghiệp này mà tay bị phá hư, cô cũng nguyện ý.
“Cảnh Trình, anh có nghe em nói gì không? Anh đâu rồi, em không nhìn thấy anh, Lệ Cảnh Trình, huhuhu….”
Tiếng nức nở vô lực quẩn quanh trong không gian, nhưng Lệ Cảnh Trình hoàn toàn không nghe được. Nước lạnh như băng xâm nhập toàn thân, anh lạnh tới mức tay chân đông cứng, anh không muốn xa cô, nhưng chỉ có thể trong này chờ chết.
Đối với anh, chữ chia ly này, thật đau đớn.
Vinh Thiển thực sự khủng hoảng, anh cũng không nhìn thấy cô, cô cứ lặp đi lặp lại động tác đấm đá, nhưng tất cả đều vô ích, cô cúi người xuống: “Đừng bỏ em lại, van xin anh.”
Giọng nói khản đặc, lời nói ra không còn nghe rõ được nữa.
Đúng vào lúc này, trên mặt nước phản chiếu ra một màu sắc cầu vồng, lúc đầu không rõ ràng lắm, Vinh Thiển cũng không chú ý ở trên, Lệ Cảnh Trình chìm vào trong nước, chỉ thấy mặt tường trơn bóng lúc trước bỗng hiện ra một khối hình vuông, những chữ số bất đồng đang nhảy nhót, màu sắc khác nhau, nhìn tới hoa cả mắt.
Anh dựa vào chút sức lực cuối cùng bơi tới bức tường, đưa tay tới, đây là một dãy số đặc biệt, căn bản cũng không có biện pháp phá giải. Một phần vạn khả năng, cho dù Lệ Cảnh Trình là người làm về kỹ thuật, cũng không có khả năng phá giải.
Nhưng đã nhìn thấy được thứ này, anh có chết cũng không cam lòng.
Lệ Cảnh Trình đưa tay ra, ấn một dãy số bình thường hay dùng nhất, hiển nhiên, thất bại. Sau đó lại dùng phương pháp đo lường khác, cũng thất bại.
Hệ thống vang lên âm thanh, chỉ còn một cơ hội cuối cùng.
Vinh Thiển ghé vào trước cửa sổ, hi vọng mơ hồ, hai tay cô nắm chặt, ngay cả cảm giác đau đớn cũng không còn, Lệ Cảnh Trình cố gắng duy trì hơi thở, anh không nhìn về phía Vinh Thiển, cảm giác tuyệt vọng này lần thứ hai dâng lên làm trái tim cô lụi tàn.
Cái này căn bản như một kết cục chết, sở dĩ bày ra đây, chỉ là muốn đùa vui một phen mà thôi, đối với người đi săn mà nói, thích nhất là lúc nhìn thấy con mồi giãy dụa tuyệt vọng trước khi chết.
Dưỡng khí trong lồng ngực Lệ Cảnh Trình gần hết, người từ từ chìm xuống, nhưng anh không muốn bỏ qua cơ hội cuối cùng.
Đưa mắt nhìn lên trên, một tia sáng sinh mệnh, anh nghĩ đến Vinh Thiển, nghĩ đến đứa trẻ trong bụng cô, là một sinh mạng mới, là một niềm hi vọng mới.
Lệ Cảnh Trình đưa tay hướng mặt tường, ấn ra sáu chữ số, đó là ngày sinh dự tính của cục cưng.
Anh biết, giờ phút này anh sẽ chết không thể nghi ngờ. Anh chậm rãi nhắm hai mắt lại, dù một chút chật vật, anh vẫn không biểu hiện ra ngoài.
Tiếng cảnh bảo như dự liệu vẫn chưa truyền đến, nhất thời một lực hút kéo Lệ Cảnh Trình về một hướng khác, tiếng nước kịch liệt mà rõ ràng, anh thậm chí hoàn toàn không thể tin được, cánh cửa vẫn luôn đóng chặt kia đột nhiên mở ra.
Lệ Cảnh Trình từ dòng nước xông ra ngoài.
Vinh Thiển hoàn toàn ngơ ngẩn, cô dùng sức xoa hai mắt của mình, tưởng như mình đang nằm mơ.
Lệ Cảnh Trình vất vả bò dậy, anh kịch liệt hít thở, cửa sắt nặng nề kia cũng mở ra, cả người anh ướt sũng đi về phía trước, dù nặng nề nhưng vẫn nhanh nhẹn, trước mặt là một cái thang dài, anh không chút do dự leo lên.
Vinh Thiển đã tìm thấy cửa, cô đứng lên, nhưng không dám chạy loạn, mãi đến khi nhìn thấy người xuất hiện.
Cái loại hạnh phúc bất ngờ ập đến này làm cho nước mắt cô tuôn rơi mãnh liệt, cô đau đớn khóc thành tiếng, cô chạy nhanh tới.
Lệ Cảnh Trình dang hai tay ra ôm cô, hai người ôm nhau, thật chặt, Vinh Thiển nhón chân lên hôn anh.
Răng môi chạm vào nhau, trong ánh mắt Vinh Thiển hiện lên sự ấm áp không thể giấu đi được, Lệ Cảnh Trình cắn môi của cô, sau môi lúc lâu, mới đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô.
Cô nhào vào trog ngực anh, hai tay cô ôm chặt thắt lưng anh: “Em yêu anh, thật sự, em yêu anh.”
Vinh Thiển cảm giác được anh ôm cô càng chặt hơn, Lệ Cảnh Trình hôn một cái lên đỉnh đầu cô: “Anh cũng yêu em, vẫn luôn yêu em.”
Anh ngẩng đầu nhìn phía xa xa: “Chúng ta đi thôi.”
Vinh Thiển đi bên cạnh anh, một chút cũng không cảm thấy mệt mỏi, Lệ Cảnh Trình vừa đi vừa nhìn bàn tay cô: “Có đau không?”
“Không đau, không đau tí nào cả.”
Bọn họ đi qua một đường hầm thật dài, cách đó không xa chính là điểm cuối, Lệ Cảnh Trình cả người dính nước, bị gió thổi qua, lạnh run.
“Phía trước khẳng định có cửa ra ngoài”. Anh rất nhanh nắm lấy tay cô.
Hai người đi tới một gian phòng gạch cũ, Lệ Cảnh Trình nhìn thấy trên tường có một hộp điện, bên trong quấn vòng quanh dây điện đủ loại màu sắc, anh nhặt một cái ghế lên đập bể, toàn bộ căn phòng trong nháy mắt chìm trong bóng đêm.
Lệ Cảnh Trình thấy gió thổi qua người, sắc bén như dao.
Anh sờ soạng đi về phía trước, tay chạm tới một mặt tường mềm mại, nhẹ nhàng đẩy, cả người liền đi ra ngoài.
Hai người nắm chặt tay, đẩy bụi cây trước mặt ra, lối ra kỳ thực rất đơn giản, sau khi rời khỏi quay đầu nhìn lại, phát hiện cách đó không xa chính là Đông Uyển.
Vinh Thiển khó có thể tin nói: “Chúng ta đã đi ra?”
“Đi mau!”
Lệ Cảnh Trình nắm tay cô mau chóng rời đi.
Sở dĩ lối ra đơn giản như vậy, là bởi vì từ trước tới giờ không có ai nghĩ sẽ có người từ đó đi ra, ở giai đoạn đầu tiên, rất nhiều người chưa tới cửa cuối cùng đã bỏ cuộc, bọn họ cầu xin tha thứ chịu thua, mà khi thua sẽ mất một khoản tiền lớn.
Chỉ là tình cảnh này lại xảy ra trên người Lệ Cảnh Trình, cũng thật trêu người.
Hai người trước tiên không trở lại Đông Uyển, Lệ Cảnh Trình ôm lấy Vinh Thiển bước thẳng, cả người anh đều ướt đẫm, nhưng nhiệt độ cơ thể vẫn có thể truyền hơi ấm cho Vinh Thiển.
Đi ra một nơi hẻo lánh, Lệ Cảnh Trình gọi xe, đi tới một quán bar, trong đó có rất nhiều người quen thuộc, đối phương không nói hai lời liền đưa tiền cho tài xế.
Đi tới tầng trên cùng, Lệ Cảnh Trình đưa tay đẩy cửa ra.
Nhiệt độ ấm áp của hệ thống sưởi ấm trong nháy mắt khởi động, Vinh Thiển rụt vai lại, sau khi Lệ Cảnh Trình đóng cửa, quay người cởi đồ cho cô, anh đi vào phòng tắm mở nước ra, sau đó ôm cô đi vào.
Cả người chìm vào trong làn nước ấm áp, Vinh Thiển thoải mái hừ nhẹ, Lệ Cảnh Trình cũng ngồi vào bên trong bồn tắm, vòi nước còn mở, lưng Vinh Thiển tựa vào trước ngực Lệ Cảnh Trình, hai tay anh xoa bóp cho cô: “Thế nào, còn lạnh không?”
Hàm răng cô run rẩy, không nói ra lời.
Lệ Cảnh Trình rất sợ cô có chuyện gì, cô đang mang thai không thể tùy tiện uống thuốc, anh cúi người, môi khẽ hôn lên bờ vai cô, trong lòng bàn tay da thịt từ từ ấm lên, Vinh Thiển thở nhẹ ra, cả người rơi vào trong lòng anh: “Cảnh Trình, em không sao, rất tốt.”
Lệ Cảnh Trình đứng dậy, lấy vòi sen ra, đem nước ấm tăng cao nhiệt độ lên chút, anh đưa tay ra, nước ấm nhẹ nhàng chảy lên mặt cô, cô nhắm hai mắt lại, lông mi không rung động, cô cả người thoải mái, hoàn toàn thả lỏng. Da thịt nơi cần cổ đỏ lên, Lệ Cảnh Trình bỏ vòi hoa sen trong tay qua một bên, sau đó hôn lên mặt cô thật sâu.
Cô lắc lắc nửa người trên, hai mắt anh nhìn cô chăm chú, những chuyện kinh tâm động phách lúc nãy, tựa như hai người vừa dạo một vòng quỷ môn quan trở về.
Vinh Thiển vành mắt đỏ lên, nước mắt chậm rãi tuôn rơi, cho tới bây giờ, cô không hề nghĩ tới, cô sẽ nói với Lệ Cảnh Trình, cô yêu anh.
Cảm giác sắp mất anh đi làm cho cô hoảng loạn, chóp mũi cô chua xót, Lệ Cảnh Trình lui người, thấy hai vai cô run rẩy: “Thiển Bảo?”
Lồng ngực cô kịch liệt phập phồng vài cái, nhưng thực sự cô không nén được, bỗng nhiên khóc lớn lên.
Nước mắt tuôn rơi, Vinh Thiển khóc như chưa bao giờ được khóc, Lệ Cảnh Trình tay chân luống cuống, không ngừng đưa tay lau nước mắt cho cô: “Làm sao vậy, đã không sao rồi, có phải em vẫn còn sợ hãi không?”
Tiếng khóc của cô nghẹn ngào không ngừng được, trong đầu hiện lên những hình ảnh yêu thương của Lệ Cảnh Trình, cô bỗng nhiên giang hai tay cố sức ôm lấy cổ của anh: “Anh sao lại gạt em, một mình đưa em lên, lúc đó thấy anh bị chìm vào trong nước, anh có biết em rất sợ hãi hay không?”
Lệ Cảnh Trình ôm lấy thân hình thon gầy của cô: “Anh biết.”
“Anh không thể nào biết được, lúc đó em cũng chẳng còn sức lực mà khóc nữa, nếu có một chút hi vọng, em nguyện ý theo anh, cho anh một chút hô hấp, thế nhưng…”
Vinh Thiển khóc thành tiếng lần nữa, Lệ Cảnh Trình chôn mặt vào cổ cô.
“Nếu như đổi lại là em, em cũng sẽ làm như thế, Thiển Bảo, anh rất ích kỷ, lúc đó nghĩ tới Gạo Nếp, anh nghĩ, nếu như có người nói cho con bé biết, ba mẹ của nó đã đi tới một nơi rất xa, lúc đó con bé làm sao chịu được? Anh không dám nghĩ tới, vừa nghĩ, trong lòng đau đớn không thôi. Nhưng lúc anh đưa em ra rồi, mặc dù anh không ra được, nhưng vẫn còn có mẹ ở bên cạnh con bé, em sẽ tìm một lời nói dối dụ dỗ con, nói anh đi tới một nơi xa, bởi vì là lời mẹ nói, con bé sẽ tin tưởng.”
Vinh Thiển ôm chặt anh, thân mình bởi vì khóc kịch liệt mà run run.
Lòng bàn tay anh vuốt nhẹ sống lưng cô, anh nắm tay cô, trên đó có rất nhiều vết thương nhỏ, tuy rằng không sâu, nhưng đập vào mắt anh, cũng cảm thấy giật mình.
Anh hôn lên tay cô, Vinh Thiển tiến lên cắn một cái lên tai anh.
Lệ Cảnh Trình thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hai mắt Vinh Thiển sưng đỏ cả lên.
“Em không thích nghe.”
Anh sờ sờ lỗ tai mình: “Được rồi, em không cho anh nói thì anh sẽ không nói.”
Anh tiến lên hôn lên môi cô.
Lệ Cảnh Trình không dám để cô trong phòng tắm quá lâu, tìm một cái khăn tắm lớn bao bọc cô lại rồi bế cô đặt trên giường lớn, anh mới đứng dậy, đã bị Vinh Thiển kéo một góc áo choàng tắm lại.
“Anh đi rót cho em ly nước.”
“Em không muốn uống nước.”
Lệ Cảnh Trình để cô tựa vào đầu giường: “Em đếm đến ba, anh sẽ trở lại.”
Anh dụ dỗ cô như là đối với Gạo Nếp, cô nhắm mắt lại: “Một, hai, ba…”
Lệ Cảnh Trình rót một ly trà gừng ngọt, bên trong quán bar đều có sẵn trà gừng ngọt, giọng nói của Vinh Thiển vang lên: “Sao vẫn chưa trở lại?”
Anh một bên thổi, một bên đi tới giường: “Đây, uống cạn nào.”
Cô tiếp nhận cái ly, cảm giác vừa rồi, hoàn toàn chưa tan đi, Lệ Cảnh Trình ngồi bên người cô.
“Không sao, đừng sợ nữa, có anh ở đây rồi, không cần phải sợ cái gì nữa.”
Trong cổ họng cô còn chút tắc nghẹn: “Cũng bởi vì anh mà em khóc thành như thế.”
Lúc này, trong lòng Lệ Cảnh Trình đọng lại không phải là sợ hãi, mà ngược lại anh còn cảm thấy may mắn.
Nếu như anh không tới, để Vinh Thiển một mình ở đó, anh khẳng định là sẽ hoàn toàn mất cô.
“Cảnh Trình, cuối cùng làm sao mà anh ra ngoài được?”
“Trong căn phòng kia xuất hiện một dãy mật mã trên tường, nhưng căn bản không có quy luật, hai lần đầu, anh đều tuyệt vọng, lúc anh vọt ra khỏi mặt nước, thấy em nằm một chỗ khóc, anh nghĩ đến cục cưng sinh ra đời. Kỳ thực, anh đoán ra ngày sinh dự tính của bảo bối, anh nghĩ nó căn bản chẳng có liên quan gì cả, nhưng thật không ngờ, là con đã cứu anh một mạng.”
Lệ Cảnh Trình cúi đầu xuống bụng cô, đẩy khăn tắm trên người cô ra, ở trên bụng cô hôn một cái.
Vinh Thiển lại muốn khóc, nhưng cô nén lại, nghĩ tới ngày thường nôn nghén dữ dội, thực ra đó cũng là một trải nghiệm hạnh phúc, Lệ Cảnh Trình ngồi dậy ôm cô vào trong lòng: “Ngủ sớm đi, ngày mai chúng ta còn phải về Đông Uyển.”
Cô gối đầu lên ngực anh, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ, không khỏi mỉm cười.
“Cười cái gì?”
“Nghe rất êm tai.”
Lệ Cảnh Trình xoa xoa đầu cô: “Cái này mà cũng cười được sao?”
Vinh Thiển an lòng nhắm mắt lại, nhưng cô một chút cũng không ngủ được, chỉ cảm thấy nằm như vậy, an an ổn ổn nằm bên cạnh anh, chính là việc cô muốn làm nhất lúc này.
Lệ Cảnh Trình cũng không ngủ được, mặc dù cả người mệt mỏi cực độ, thể xác và tinh thần anh lại hoàn toàn trống rỗng, hết thảy cảm thấy thật không chân thật, chỉ có ôm Vinh Thiển vào lòng, trái tim anh mới cảm thấy an ổn.
—
Hôm sau.
Bệnh viện.
Lệ Cảnh Tầm mất đi liên lạc với toàn bộ thế giới bên ngoài, may thay, anh ta đã sớm chuẩn bị cho Lệ Cảnh Trình một phần đại lễ.
SXM là do anh ta tỉ mỉ tạo nên, mật thất kín cũng là do anh ta làm, anh ta khổ tâm kinh doanh, còn có tình yêu nữa, thế nhưng, hiện tại hai tay trống trơn, cái gì cũng mất.
Cửa phòng bệnh mở ra, hộ lý đẩy xe đẩy đến.
Lệ Cảnh Tầm vừa mới ra khỏi bệnh viện, không nghĩ tới, cảnh sát liền dẫn anh ta quay về nhà họ Lệ.
Cửa sắt Đông Uyển rộng mở, bên trong ra ra vào vào không ít người, Lệ Cảnh Tầm nhìn thấy từng đồ vật bị mang ra, bức tường nơi nhà kho cũng bị đập vỡ, mặt đất bị đào lên, mà mật thất kia, hôm nay cũng không giấu được nữa.
Bàn tay anh ta nắm chặt tay ghế, thấy Vinh Thiển cùng Lệ Cảnh Trình từ trên lầu bước xuống.
Lệ Cảnh Trình tiến lên: “Không nghĩ tới, bên dưới Đông Uyển còn có nơi bí mật như thế.”
Lệ Cảnh Tầm vẫn không nhúc nhích, cũng không mở miệng.
“Bây giờ tôi cho người lấp đất đầy nơi này.”
Sắc mặt Lệ Cảnh Trình lạnh lùng nghiêm nghị: “Cảnh Tầm, SXM bị công khai mà cậu không chịu quay đầu, không nghĩ tới, cậu lại muốn đưa người khác vào chỗ chết như thế.”
Lệ Cảnh Tầm cười nhạt, lúc này, không thừa nhận cũng như phủ nhận.
Ngoài cửa, bỗng nhiên truyền đến một trận ồn ào.
Củng Dụ bị dẫn vào, bà ta một bên giãy dụa, một bên la hét ầm í: “Biết tôi là ai không? Buông, tôi chưa từng làm cái gì cả.”
Bà ta bị hất lên trước mặt Lệ Cảnh Tầm, sắc mặt anh ta căng thẳng: “Chuyện này không có liên quan tới mẹ tôi.”
“Có liên quan hay không, cảnh sát điều tra sẽ biết.”
Củng Dụ vừa nghe, sợ đến mức run rẩy, bà ta nhìn vào nơi mặt đất đang bị khai phá.
“Cảnh Trình, tốt xấu gì chúng ta cũng là người một nhà, cậu không cần phải tuyệt tình như thế chứ?”
Bà ta bị người mạnh mẽ mang đi, hai chân không ngừng đạp trên mặt đất: “Cảnh Tầm, mau cứu mẹ, Cảnh Tầm!”
Thanh âm của Củng Dụ xa dần, Lệ Cảnh Tầm đưa mắt nhìn trong mật thất, dùng sức đập xuống bánh xe lăn.
Cảnh sát dẫn anh ta đi, anh ta không khỏi đưa mắt nhìn về phía tòa nhà lớn bên cạnh Đông Uyển, nhưng người mà anh ta tâm tâm niệm niệm vẫn không thấy xuất hiện.
Mãi đến lúc anh ta bị đẩy lên xe, Thịnh Thư Lan mới vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài.
Hai mắt cô trống rỗng vô thần, hạnh phúc của cô vĩnh viễn rời xa, Lệ Cảnh Tầm đối tốt với cô, cô tất cả đều cảm nhận và thấy được, cô thầm nghĩ muốn an an ổn ổn có một gia đình, cùng vui sống với chồng con, cái này chẳng lẽ cũng là điều xa xỉ sao?
Vinh Thiển nhìn đồ vật người ta mang từ trong mật thất ra, hai tay cô ôm chặt hông Lệ Cảnh Trình, anh đưa tay vuốt ve đầu cô: “Chờ cho chuyện bên này giải quyết xong, em với anh quay về Nam Thịnh, có được không?”
Anh nhẹ nhàng nói với cô, Vinh Thiển yếu ớt gật đầu: “Em rất nhớ nhà, nhớ Đế Cảnh, nhớ từng tấc đất, từng hơi thở của Nam Thịnh.”
Đồ vật dưới mật thất trong Đông Uyển đều bị mang ra, ngay cả chuyên gia khảo cổ cũng tới, chỉ là có rất nhiều đồ vật cổ xưa bị phá hư, cảnh sát tìm hiểu nguồn gốc, cũng tìm ra người hợp tác còn lại cùng Lệ Cảnh Tầm, là Hoàng Phủ Tứ Thiếu.
Sắc mặt Lệ Cảnh Vân cứng ngắc, nhìn những người đó rời đi, ông đưa mắt nhìn Lệ Cảnh Trình, Thẩm Tĩnh Mạn bên cạnh thấy thế, bước lên phía trước nói: “Cảnh Vân, ông cuối cùng cũng trở về rồi, ông không biết đâu, Cảnh Trình thiếu chút nữa bị thằng hai hại chết, bên dưới Đông Uyển có căn mật thất, Cảnh Vân à, cháu trai của ông thiếu chút nữa đã bị chết ngay trong bụng mẹ.”
Lệ Cảnh Vân không nói gì, Thẩm Tĩnh Mạn tiến lên đỡ ông, không ngờ, ông dùng sức hất ra, bà lảo đảo thiếu chút nữa ngã quỵ.
Lệ Cảnh Vân xoay người đi vào trong, Thẩm Tĩnh Mạn ngây ngốc trong chốc lát, Lệ Cảnh Trình thuận tiện mở miệng nói: “Mẹ, bọn con cũng chuẩn bị về Nam Thịnh, mẹ đi cùng chứ?”
“Mẹ không đi.” Thẩm Tĩnh Mạn đứng trước của chính, bà không có cảm giác thắng lợi vui sướng nào, trong miệng cay đắng nói không nên lời: “Nơi này là nhà của mẹ.”
Lệ Cảnh Vân mất hết quyền lực, suốt ngày ở nhà không có việc gì, chuyện của Lệ Cảnh Tầm, ông không thể nào giúp được chút gì cả.
Lệ Cảnh Trình dự định trước khi về Nam Thịnh, sẽ đến nhà họ Lệ một chuyến.
Thẩm Tĩnh Mạn ngồi ở sô pha, sắc mặt không tốt, sau khi Lệ Cảnh Vân trở về, toàn bộ giận dữ đều trút lên người bà, đừng nói ở chung một chỗ, ngay cả chút hòa khí cũng không dành cho bà.
Lệ Cảnh Trình nói rõ ý định đến đây: “Ngày kia, con và Vinh Thiển sẽ trở về Nam Thịnh.”
Ánh mắt Thẩm Tĩnh Mạn hiện lên sự không muốn: “Nhanh thế sao?”
“Công ty bên này đã từng bước ổn định, chỉ cần nhà chúng ta tỏ rõ thái độ, tin chắc mọi người sẽ tín nhiệm chúng ta, về phần mẹ nhỏ, bà ấy đã làm chuyện gì, cảnh sát sẽ điều tra rõ ràng.”
Lệ Cảnh Vân không nói lời nào, cũng không giữ lại, chỉ là nghe Thẩm Tĩnh Mạn và Lệ Cảnh Trình nói chuyện.
Vinh Thiển đi vào phòng của Thịnh Thư Lan, thấy cô ta đang ngồi trước cửa sổ, tóc thả trên đầu vai, thất thần nhìn phong cảnh bên ngoài.
Vinh Thiển tiến lên: “Tôi và Lệ Cảnh Trình phải trở về Nam Thịnh rồi.”
Mi mắt Thịnh Thư Lan khẽ giật giật: “Thật tốt.”
“Cô và mẹ đừng nghĩ nhiều nữa, bọn tôi cũng đã an bài tốt mọi thứ, nhà họ Lệ hiện tại như vậy...”
Ánh mắt Thịnh Thư Lan nhìn xuyên qua cửa kính, mặt trời chiếu vào đau đớn, cô thật hâm mộ Vinh Thiển có khả năng rời đi, còn cô thì hai chân bị kẹt cứng ở đây, không có khả năng nhúc nhích: “Cám ơn, Thiển Thiển, tôi sẽ không đi, tôi còn phải ở lại đây.”
Nơi này là gốc rễ của cô, Thịnh Thư Lan lớn lên giống như con gái trong căn nhà này, rời khỏi cội nguồn, cô không thể nào thích ứng được với thế giới bên ngoài.
Thẩm Tĩnh Mạn theo Lệ Cảnh Vân không chịu đi, hiện tại ông cuối cùng cũng hiểu rõ, mặc dù ông không toàn tâm toàn ý với bà, nhưng người đứng bên cạnh ông, cuối cùng cũng chỉ có mình bà.
—
Thành phố Nam Thịnh.
Lệ Cảnh Trình sớm đã bảo người làm đem nơi này quét dọn sạch sẽ, hôm nay trở về, mới vừa vào sân, Gạo Nếp không chờ xe dừng hẳn đã mở cửa chạy xuống, ngay trước mặt hai người nhảy lên cây táo nhỏ.
Đêm đó, cả gia đình trở về nhà họ Vinh.
Cuộc sống ở Nam Thịnh, không nhanh không chậm, Vinh Thiển rất thích.
Sáng sớm, Lệ Cảnh Trình đưa Gạo Nếp đi học xong, trở lại Đế Cảnh, nhìn thấy một con mèo lười đang ngủ.
Vinh Thiển giang hai tay hai chân ra thành hình chữ đại (大), dáng ngủ không nghiêm túc, Lệ Cảnh Trình sau khi rời giường, toàn bộ cái giường trở thành địa bàn của cô.
Anh đem đồ trong tay tới trước mặt Vinh Thiển, cô hít hít mũi, mắt cũng chẳng mở ra: “Thơm quá.”
Ngón tay cái Lệ Cảnh Trình đóng cái túi lại, Vinh Thiển mở mắt ra, trong mắt sáng ngời: “Bánh hoa sen!”
Cô ngồi dậy, đưa tay ôm lấy cái túi, cầm một cái bánh nhét vào trong miệng.
Lệ Cảnh Trình ngồi ở mép giường, khóe mắt mỉm cười nhìn cô: “Ăn từ từ thôi, mấy người trước đây theo đuổi em mà thấy bộ dáng này chắc chạy mất dép quá.”
“Bác sĩ đã nói, buổi sáng chưa buồn nôn, cho nên phải ăn, không phải em đang nghe lời bác sĩ dặn sao?”
Lệ Cảnh Trình gật đầu: “Biết rồi, biết rồi.”
Trên mặt anh hiện ra sự thỏa mãn, anh nhìn cô, cụng vào trán cô: “Thiển Bảo, anh muốn nghe em một lần nữa nói ra ba từ.”
“Hả, ba từ gì?” Cô giả vờ ngây ngốc.
“Em yêu anh.” Lệ Cảnh Trình nói.
Khóe miệng Vinh Thiển dính bơ, cô nở nụ cười: “Em có nói qua sao?”
“Em biết anh không dễ dàng gì mà chờ được em nói ra ba từ này. Anh thậm chí còn nghĩ, thứ xa xỉ nhất trên thế giới này, anh cũng có thể mua được, nhưng lại không đợi được ba từ xa xỉ từ miệng em nói ra.”
Anh nghĩ đến tình cảnh đêm đó, trong lòng còn sợ hãi, nhưng lại bị hạnh phúc lấp đầy: “Thiển Bảo, anh yêu em như vậy, hôm nay, cuối cùng cũng chờ được em.”
Từ trước đến nay Lệ Cảnh Trình cũng chẳng bao giờ sến như vậy, Vinh Thiển cầm lấy một cái bánh nhét vào trong miệng anh, cô hơi lui lui người, hai mắt nhìn Lệ Cảnh Trình chằm chằm: “Chờ ba từ này của em, thật sự khó khăn đến thế sao?”
Lệ Cảnh Trình gật đầu.
Vinh Thiển đưa tay ôm mặt anh, cô tiến lên hôn lên mắt anh, sống mũi cao thẳng, cùng với gò má của anh, hai người duy trì động tác trán cụng trán: “Cảnh Trình, kỳ thực cũng không khó khăn như thế, anh hãy nghe cho kỹ, em yêu anh, anh khi nào muốn nghe, thì có thể bảo em nói cho anh nghe.”
Lệ Cảnh Trình đưa tay vuốt má cô, cô không khỏi mỉm cười: “Anh xem trên mặt mình đi.”
Mới vừa rồi, khóe miệng cô dính đầy bơ, lúc này, mặt Lệ Cảnh Trình bị cô hôn nên dính khắp mặt, anh kéo tay của cô, hôn lên môi cô.
Buổi chiều, Lệ Cảnh Trình dẫn Gạo Nếp và Vinh Thiển tới trung tâm thương mại.
Gạo Nếp tự mình chọn quần áo, con bé ở quầy nhi đồng đổi tới đổi lui, bảo người bán hàng đem đồ cho bé mặc thử.
Lệ Cảnh Trình cùng Vinh Thiển ngồi xuống cạnh cửa sổ, nhìn con gái đang hưng trí bừng bừng, Lệ Cảnh Trình hớp một ngụm cà phê, lông mày khẽ nhướn lên: “Còn nhỏ như thế mà lại thích chưng diện, khẳng định là giống em.”
Vinh Thiển nghe anh nói như thế, liền cãi lại: “Ai nói giống em, khi còn bé em không có như thế đâu, người nhà mua cho em cái gì em liền mặc cái đó.”
Nụ cười của Lệ Cảnh Trình càng sâu hơn, bỗng lúc này một giọng đàn ông vang lên.
“Thiển tiểu nhị, em nói lời này mà mặt cũng không đỏ sao?” Hoắc Thiếu Huyền khom lưng, Tranh Tranh trong lòng nhảy xuống tới tủ quần áo.
Lệ Cảnh Trình cảm giác cả người không tốt, quay về Nam Thịnh thì sẽ thường gặp Hoắc Thiếu Huyền, Vinh Thiển nghe được giọng nói của Hoắc Thiếu Huyền, sắc mặt trở nên vui vẻ: “Thiếu Huyền!”
Hoắc Thiếu Huyền cũng không khách khí, kéo cái ghế ra ngồi vào, cũng không thèm nhìn Lệ Cảnh Trình lấy một cái.
“Em và Gạo Nếp lớn lên, đã sớm thích chưng diện, mỗi ngày đều phải mặc một bộ quần áo khác nhau.”
Vinh Thiển không khỏi bật cười: “Anh cũng biết?”
“Mọi người định khi nào về?”
Lệ Cảnh Trình nhìn thấy hai người căn bản coi như anh không tồn tại, anh liền tiếp lời: “Chuyện tương lai không ai biết được.”
Hoắc Thiếu Huyền rời mắt khỏi Vinh Thiển, hướng về phía Lệ Cảnh Trình: “Tôi không có hỏi anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
