—–
Bàn tay Lệ Cảnh Trình vỗ nhẹ trán.
Vinh Thiển thấy sắc mặt anh rất kém, cô bước lên cởi hai nút ra cho anh. “Có phải không thoải mái ở đâu không?”
“Có lẽ vừa nãy trong phòng ngột ngạt quá.” Lệ Cảnh Trình nhìn động tác của Vinh Thiển, tay anh phủ lên mu bàn tay cô. “Thiển Bảo, em có nghĩ tới không, nếu chúng ta không ra được…”
Vinh Thiển ngẩng đầu, mắt đối mắt với anh, sự kiên định và bình tĩnh trong đôi mắt cô đốt nóng mắt anh.
“Không phải anh bảo em tin anh sao? Cảnh Trình, đưa em về nhà.”
Người đàn ông gật gật đầu: “Được.”
Hai người nắm tay tiếp tục đi về phía trước, chuỗi bước chân hòa xen vào nhau đều đều, vang vọng trong hành lang yên tĩnh, không rộng lắm.
Lệ Cảnh Trình nín thở, tập trung tinh thần, thần kinh căng thẳng, bởi vì anh không biết tình huống đột ngột nào đang chờ bọn họ tiếp theo.
Điều duy nhất có thể làm hiện giờ, chính là mau tìm được lối ra.
Hai người đã đi bọc một vòng dài, Vinh Thiển đi tới nỗi lòng bàn chân đã đau, nhưng phát hiện bọn họ lại quay về chỗ xuất phát.
Lệ Cảnh Trình dẫn cô vào. Lần này đã có kinh nghiệm, anh kéo một cái ghế tới chặn cửa, Vinh Thiển thấy bốn phía có song sắt, đây là ngục giam.
Cô đi tới chiếc giường duy nhất, ngồi xuống.
Lệ Cảnh Trình dựa vào cửa, bất động, coi động tĩnh phía ngoài.
Vinh Thiển nghỉ mệt xong, thấy anh vẫn đứng ở đó, cô tiến lên. “Cảnh Trình, anh ngồi một lúc đi.”
“Anh không mệt.”
Hai tay Vinh Thiển vô thức ôm thắt lưng Lệ Cảnh Trình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
