—–
Nhưng đáp lại anh chỉ có những tiếng vọng lại vô tận.
Lệ Cảnh Trình cất bước lên trước, một chỗ rộng lớn như vậy lại chẳng có một bóng dáng nào. Gió lạnh từng cơn, anh vừa gọi tên Vinh Thiển vừa đi về phía trước.
Đây rốt cuộc là cái chỗ quái quỷ gì vậy?
Lệ Cảnh Trình đi qua hành lang, tới một nơi giống như một phòng bệnh gia đình kiểu nhỏ.
Chất liệu kiến trúc xung quanh trông rất xưa. Người đàn ông ấn tay vào tường, lòng bàn tay đều là cát sỏi vụn.
“Cảnh Trình!”
Từ rất xa, một giọng nói truyền tới lỗ tai Lệ Cảnh Trình.
Anh kinh ngạc. Với anh mà nói, không thể nghi ngờ, đây là một liều thuốc an thần. Người đàn ông theo hướng tiếng vang mà đi.
“Vinh Thiển!”
Vinh Thiển vểnh tai, rất nghi mình đã nghe lầm, Lệ Cảnh Trình sao có thể tìm tới chỗ này?
Cô dừng ở trước một căn phòng, đẩy tay; cánh cửa trước mặt cô từ từ mở ra.
Vinh Thiển vừa định đi vào, liền nghe giọng Lệ Cảnh Trình càng lúc càng gần: “Vinh Thiển? Vinh Thiển?”
Cô bỗng nhiên xoay người lại, hướng về phía âm thanh lúc nãy mà đi. “Cảnh Trình!”
Hai người thiếu chút nữa và vào nhau ở khúc cua. Nhìn rõ bóng hình bất ngờ xông tới trước mặt mình, sự vui mừng lộ rõ trên nét mặt Lệ Cảnh Trình. Anh lập tức kéo mạnh Vinh Thiển vào lòng mình. Hai tay cô đan chặt sau lưng anh, kích động không kìm nổi. Mặc dù vẫn đang ở trong tình cảnh này, nhưng có Lệ Cảnh Trình, Vinh Thiển một chút cũng không sợ.
Hai người chỉ ôm nhau chốc lát. Lệ Cảnh Trình ngẩng đầu nhìn, định gỡ Vinh Thiển ra, nhưng cô lại ôm chặt hông anh không buông.
“Thiển Bảo, chúng ta phải mau ra khỏi chỗ này.”
Nghe vậy, cánh tay Vinh Thiển lúc này mới dần dần buông ra.
“Cảnh Trình, anh vào bằng cách nào vậy?”
“Anh nhận được tin nhắn, sốt ruột muốn tìm em. Anh đã tới rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
