—–
Lúc té xuống, hai tay Vinh Thiển vô thức bảo vệ bụng, lúc đó ý thức duy nhất của cô là không thể để con gặp chuyện không may.
Thế nhưng, ngoài dự liệu, cơn đau không thấy kéo tới. Cả người Vinh Thiển đổ về phía trước, sau khi rớt xuống lại giống như đang trượt cầu trựơt, cơ thể thuận thế xoay xuống.
Sau khi đã trượt xong hết mấy mét, hai tay cô vẫn ôm chặt bụng. Vinh Thiển nằm im trên mặt đất, không dám dậy một chút nào. Cô nhấc đôi chân, ánh đèn mờ nhạt, đong đưa, bắn vào giữa đôi mắt hơi nheo lại của cô, cô giơ cánh tay lên che mắt lại.
Đợi khi chắc chắn bụng không có cảm giác gì không ổn, Vinh Thiển mới thở phào.
Hai tay cô chống hai bên người đứng dậy, lúc này cô mới nghiêm túc nhìn xung quanh. Vừa nhìn đã giật mình toát mồ hôi lạnh hết người.
Đây là một tầng hầm, nhưng bốn phía lại lắp đặt các song sắt gỉ, không khác ngục giam thời cổ lắm. Cô bước về phía trước, có một con đường dẫn ra phía xa xa.
Vinh Thiển bỗng nhiên dừng bước, đứng tại chỗ xoay một vòng, một cảm giác khủng hoảng cuốn tới, Vinh Thiển mở miệng: “Có ai không? Cảnh Trình! Mẹ!”
Cơn gió âm u lạnh lẽo tập vào mặt, Vinh Thiển rùng mình, không khỏi ôm chặt hai tay.
—
Nhà chính Lệ gia.
Củng Dụ thấy tình trạng đó thì lặng lẽ đi ra khỏi phòng khách.
Đi tới Đông Uyển, bên trong một người cũng không thấy. Bà ta đi thẳng tới nhà kho, vừa đẩy cửa đi vào đã thấy mấy hộp giấy rơi lung tung lộn xộn. Bà ta đi tới chỗ giữa phòng, mặt đất đã khôi phục lại như thường, chỉ còn mấy tờ giấy các-tông nằm mất trật tự ở đó. Củng Dụ dọn dẹp lại, còn đẩy cái hộp giấy bên cạnh tới, đè ngay lên chính giữa gạch. Tìm một vòng, phát hiện túi xách của Vinh Thiển được để trong một hộp giấy, Củng Dụ liền lấy ra. Làm xong hết, bà ta mới đi ra ngoài, như chẳng có việc gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

