-----
”Tôi cũng không cản cô quay về, đó là đường có thể lên thiên đường, cô muốn đi sao?” Giữa đôi lông mày, sự chắc chắn và khí phách lộ ra không chút nào che giấu.
Mười ngón tay cô gái bấu vào song lan can dưới người, cơ thể bị gió biển thổi run lẩy bẩy, tựa như lúc nào cũng có thể rơi xuống. Hai vai cô rụt lại, lạnh run bắn lên; nhưng với cô mà nói, bước về trước một bước còn không bằng nhảy vào hải lý ở đằng sau.
”Anh cho thuyền vào bờ đi.”
Khóe miệng người đàn ông vẫn luôn vẽ một nụ cười nhạt ra bên ngoài, tựa như màu mực nhạt hắt chiếu vào tờ giấy Tuyên Thành màu trắng. Đứng giữa khung cảnh như vậy càng giống như trong một bức tranh.
Anh ta vươn tay lại phía cô gái: “Qua đây!”
”Chị tôi rốt cuộc ở đâu?”
Phía giữa đôi lông mày người đàn ông hơi nhăn lại: “Còn muốn tôi lặp lại lần nữa sao?”
Bộ đồ trên người anh ta rất mỏng, theo nhịp thở tựa như cũng nhìn thấy được lồng ngực rộng đang phập phồng, cơ bụng săn chắc. Cổ áo cũng bị gió thổi sát ngược lên phần cổ, nơi xương quai xanh như ẩn như hiện, tạo nên một bức sắc đồ nam vô cùng sức hấp dẫn.
Ngón tay cô gái đông lạnh tới tê dại. Gió bốn phía thổi tán loạn làn váy của cô lên. Chiếc váy bắt đầu bay nhảy; có một lúc, cô không kịp đè lại, làm đôi chân trắng nõn lộ hết ra.
Những người bên cạnh thấy tình trạng đó, nhao nhao quay người, đưa lưng về phía cô. Người đàn ông đặt cái đôi chân dài xuống. Một động tác đứng dậy làm cô gái như chim sợ cành cong, tìm kiếm xung quanh nhưng tìm tới tìm lui tìm đâu lối ra?
Anh ta từng bước một bước tới gần, bước chân ổn định vững chãi. Cô không thể lui được nữa, thoáng chốc như bị nhốt trong vòng vây chật hẹp. Vào lúc này, gã thợ săn có đủ thời gian để thu dọn cô. Cô bàng hoàng sợ hãi, kinh sợ vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

