-----
Vinh Thiển vừa nghe vậy càng khẩn trương hơn, tim đập mạnh liên hồi. Cô ôm lấy cánh tay Lệ Cảnh Trình.
”Đối phương làm việc tàn nhẫn như vậy, anh ngàn vạn lần đừng đi!”
”Đây chỉ chút manh mối, vẫn chưa xác định chắc chắn.” Lệ Cảnh Trình vuốt ve gương mặt cô.
”Nhưng nếu như đối phương muốn nhắm đến người của nhà họ Lệ, vì em, anh càng muốn điều tra rõ chuyện này.”
”Vậy anh đi bao lâu?”
”Hôm nay đi, ngày mai nhất định trở về.”
Ánh mắt Vinh Thiển lần nữa lại hướng về phía cửa lớn, trong lòng cô mặc dù lo lắng, nhưng vẫn gật đầu: “Được, em chờ anh.”
Sau khi Lệ Cảnh Trình rời khỏi Lại Hải, Vinh Thiển vẫn muốn đến bệnh viện. Chuyện của Lệ Cảnh Tầm phải nhanh chóng xác định.
Tài xế đưa cô đến nơi. Vinh Thiển ôm một bó hoa đi vào trong, vừa đến khu nội trú thì liền nhìn thấy người giúp việc trong nhà họ Lệ.
Đối phương cũng rất cung kính chào hỏi cô: “Mợ cả.”
”Cô mang bữa sáng tới cho Thư Lan à?”
”Mấy hôm trước cô ấy ăn rất ít. Tối hôm qua, bà nhỏ bảo tôi chuẩn bị một phần cơm một phần cháo trắng, nói mợ hai đói bụng. Sáng sớm hôm nay vừa nhìn quả nhiên cô ấy đã ăn xong rồi!”
”Mấy ngày này cô ấy đã rất mệt mỏi, suy sụp, nhất định cũng sẽ cảm thấy đói.” Vinh Thiển thuận miệng nói: “Cô về trước đi.”
”Dạ.”
Vinh Thiển đi tới trước phòng bệnh. Củng Dụ vẫn chưa tới, Thịnh Thư Lan nhìn thấy Vinh Thiển liền giật mình: “Vinh... Thiển Thiển.”
Cô đi qua, đặt bó hoa lên trên tủ đầu giường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

