Vinh Thiển ghé mặt vào chăn mà ngủ, cũng không đắp gì, một bên khuôn mặt gác lên hai bàn tay đang dán vào nhau.
Trong cơn mơ màng buồn ngủ, cô cảm giác có người đang hôn mình, hô hấp bị tước đoạt. Vinh Thiển lầm rầm hai tiếng, giơ tay lên định đánh. Lệ Cảnh Trình dựa đầu vào ngực cô: “Là anh.”
Cô bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc ngồi dậy, hai tay hơi ôm lấy đầu anh. Lệ Cảnh Trình dụi hai cái: “Mang thai hình như ngực lại lớn hơn.”
Cô lại cuống quít buông ra: “Anh nói cái gì đó?”
Người đàn ông cười, ôm hông cô: “Vợ, anh về rồi.”
Vinh Thiển tựa như giờ mới nhìn rõ anh, hai tay cô ôm mặt anh, nhìn trái nhìn phải. “Không sao chứ?”
”Không phải đang yên lành ở đây sao?”
Mặc dù không khóc, nhưng cô có loại cảm giác vui mừng tột độ, kích động muốn khóc. Lệ Cảnh Trình để cô nằm lại xuống giường, vùi đầu vào cần cổ Vinh Thiển hít khẽ.
”Thơm quá.”
”Em vừa mới tắm xong, đương nhiên thơm rồi.”
Lệ Cảnh Trình đứng dậy: “Anh đi tắm đã.”
Cô cũng không buồn ngủ, đợi anh quay ra. Lệ Cảnh Trình vén chăn lên, ôm Vinh Thiển vào lòng: “Nhớ anh không?”
Cô cười, gật gật đầu.
Bàn tay Lệ Cảnh Trình sờ sờ khuôn mặt Vinh Thiển. Chứng kiến mối tình kinh thiên động địa của Vinh Thiển và Hoắc Thiếu Huyền, anh vẫn luôn cảm thấy giữa anh và cô bình lặng đến mức tựa như cứ trực tiếp nhảy vọt qua giai đoạn đó.
Ít nhất, Vinh Thiển chưa từng bộc lộ tiếng lòng với anh một câu: Lệ Cảnh Trình, em yêu anh.
Mà ba chữ này lại là điều Lệ Cảnh Trình lòng dạ chờ đợi.
Đầu ngón tay anh gạt những sợi tóc con trước trán Vinh Thiển ra: “Thiển Bảo, anh nhớ em.”
Lệ Cảnh Trình vẫn một bộ dáng thâm tình chân thành, Vinh Thiển thì cảm thấy ngượng ngùng: “Nhớ em cái gì cơ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

