-----
Thịnh Thư Lan trở lại trước giường, vừa muốn hỏi vì sao, nhưng nhớ tới lúc trước cảnh sát đã nói, cô cẩn thận nhìn xung quanh: “Thế nhưng anh như vậy, em rất lo lắng.”
”Tỉnh... cũng đã tỉnh, anh không chết được đâu.” Lệ Cảnh Tầm kéo đầu ngón tay của cô: “Ngồi xuống cạnh anh.”
Thịnh Thư Lan đưa tay sờ lên bụng mình: “Rốt cuộc là ai hại anh thành ra như thế này?”
”Anh hôn mê bao lâu rồi?”
”Em vẫn sợ anh không tỉnh lại.” Thịnh Thư Lan đưa tay bịt miệng, thật muốn khóc.
Cô đã gần ba mươi tuổi đầu, nhưng lại dựa vào nhà họ Lệ mà sống, hôm nay, ông trời của cô là Lệ Cảnh Tầm, cô thật không thể nghĩ được, nếu có một ngày Lệ Cảnh Tầm ngã xuống, cô sẽ ra sao?
”Anh có đói không, có muốn ăn gì không?”
Lệ Cảnh Tầm lắc đầu: “Anh chẳng có chút cảm giác thèm ăn, Thư Lan, anh nằm mơ.”
”Anh mơ thấy cái gì?”
”Trong giấc mơ, là một nơi tối đen, đưa tay không thấy năm ngón, nhưng anh lại nghe được tiếng khóc của em, anh men theo tiếng khóc đi tới, mở mắt ra, liền nhìn thấy em.”
”Chờ thân thể anh tốt hơn, chúng ta liền rời đi.” Lệ Cảnh Tầm vỗ vào mu bàn tay cô: “Giờ em nên suy nghĩ, em thích đi đâu nhất?”
Cánh môi cô cong lên thành vòng cung: “Em nghĩ, ở thôn quê sẽ không ai biết chúng ta, chúng ta sẽ xây nhà trồng hoa, được không?”
”Được, đương nhiên là được.”
Thịnh Thư Lan không khỏi cười khẽ.
”Vậy nói với anh một chút, mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì?” Lệ Cảnh Tầm mơ hồ cũng có thể đoán ra, khẳng định có người đâm sau lưng hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

