-----
Lâm Nam nhìn chằm chằm về phía cổng không rời mắt: “Thiển Thiển, Thịnh Thư Lan này làm gì vậy nhỉ?”
Vinh Thiển đứng im ở đó, lắc lắc đầu.
Thịnh Thư Lan giật mình, nhìn bộ đồ nằm dưới chân, trên khuôn mặt cô ngập tràn vẻ khó tin.
”Cảnh Trình?”
”Cô muốn tôi cảnh cáo cô bao nhiêu lần? Không được lại gần Vinh Thiển nữa!”
”Em không có ý nghĩ gì với cô ấy...”
Trong ánh mắt Lệ Cảnh Trình, sự u ám đã tích tụ, bàn tay đặt trên mui xe từ từ nắm lại.
”Tôi với Lệ Cảnh Tầm, dù cùng cha khác mẹ, nhưng tôi vĩnh viễn sẽ không coi nó là em trai mình. Nếu có một ngày, tôi còn hy vọng có thể tự tay xé xác nó ra!”
Thịnh Thư Lan run rẩy, trong miệng định nói mấy câu, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Lệ Cảnh Trình như vậy liền nuốt trở vào.
Lệ Cảnh Trình xoay người định ngồi vào xe: “Cô đi đi! Tôi sẽ không cho cô vào đâu.”
Nửa câu sau nói bị tiếng sập cửa chặn lại. Thịnh Thư Lan mắt nhìn chiếc siêu xe xa xỉ tuyệt trần kia chạy đi. Cô đứng ở đó một lát, lát sau mới ngồi xổm xuống, nhặt bộ áo kia lên.
Đây là bộ đồ cô đã đan từng mũi từng mũi. Khóe mắt Thịnh Thư Lan rưng rưng, tủi thân vô cùng.
Lâm Nam nhìn Vinh Thiển, biết quan hệ trước kia của Thịnh Thư Lan và Lệ Cảnh Trình, cô ấy chuyển đề tài: “Thiển Thiển, không phải cậu muốn xem phim với tớ sao? Phòng chiếu phim nhà cậu cao cấp quá, cậu mau đi chuẩn bị đi!”
Vinh Thiển hoàn hồn lại: “Được, cậu đi với tớ đi?”
Lâm Nam xua tay: “Tớ không nghịch mấy thứ đồ cao cấp ấy đâu. Bánh ngọt điểm tâm ngon lắm, tớ đi lấy hai miếng, để lát xem phim ăn.”
”Đồ con mèo tham ăn!”
Thịnh Thư Lan cất bộ đồ vào lại túi: “Cô là bạn học của Thiển Thiển đúng không?”
Cô đứng dậy đi tới: “Tôi tới đưa mấy bộ đồ cho em bé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

