”Những thứ này có gì không ổn sao?”
”Dù sao chúng cũng đã được chôn dưới lòng đất mấy trăm năm, em nói âm khí có nặng hay không?”
”Sẽ không đâu.” Vinh Thiển đặt hai tay lên bả vai anh: “Như vậy mới càng đáng giá. Anh thử nhìn kĩ lại đi, trông chúng thật là đáng yêu! Có biết bao nhiêu người thích mê đấy!”
”Thiển Bảo, em có phải phụ nữ bình thường không vậy?”
Phụ nữ dù yêu đồ cổ, cũng không đến mức này chứ?
Và hãy nhìn căn phòng này xem, bày đầy bát, đũa, cái tẩu, còn có y phục rách rưới?!
Vinh Thiển ghé miệng đến bên tai Lệ Cảnh Trình, khẽ thở dài: “Em có phải phụ nữ bình thường hay không anh còn không biết sao?”
Những lời này trước đây Lệ Cảnh Trình thường dùng để chọc ghẹo cô, nay lại bị Vinh Thiển mang ra đáp trả. Lệ Cảnh Trình giữ cô ngồi yên trên bàn, hai tay anh chống ở bên người Vinh Thiển.
”Đương nhiên anh biết rõ, so với tất cả mọi người em càng giống phụ nữ nhất.”
”Ơ, anh nói vậy là sao?”
Vinh Thiển giả vờ nhíu mày nhưng ánh mắt không giấu nổi ý cười.
”Anh từng nếm thử qua nên đương nhiên biết.”
Vinh Thiển mặc kệ anh lo mồm mép, cô lén giở trò xấu, nhét một quả mận vào trong miệng anh. Đầu lưỡi vừa tiếp xúc với quả mận, Lệ Cảnh Trình liền nhíu mày. Anh dùng răng giữ quả mận, nghiêng đầu về phía Vinh Thiển. Vinh Thiển thấy vậy bèn vừa lùi về sau, vừa che miệng cười: “Không ăn đâu.”
Thấy anh lại muốn đưa qua đây, cô bắt đầu xua tay: “Anh không muốn ăn thì nhả ra là được rồi, đừng đút cho em.”
Một tay Lệ Cảnh Trình giữ chặt sau gáy cô, tay kia lại nâng cằm cô lên, quả mận được anh nhẹ nhàng cho vào miệng cô.
Vinh Thiển đành phải ngậm lấy, sau đó trừng mắt với anh.
Lệ Cảnh Trình liếm nhẹ khóe môi, tỏ ý khiêu khích. Vinh Thiển nghiến răng, thanh âm từ trong miệng cô phát ra vì quả mận mà nghe có chút buồn cười: “Thật đáng ghét!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

