-----
Gạo Nếp giận dỗi nhìn hai người.
Lệ Cảnh Trình cầm lấy một lát bánh mì: “Ba đang tập hít đất.”
Lời anh nói là thật. Anh, Lệ Cảnh Trình khi nào lại phải nói dối chứ?
Vinh Thiển không ngừng gật đầu, phụ họa: “Phải! Phải đó!”
Lâm Nam nghĩ thầm, hai vợ chồng cậu cứ giả bộ đi, khác gì lừa gạt con gái nhà mình chứ.
”Hít đất mà mẹ còn ngồi trên người ba mà làm nũng, nói nhẹ nhẹ thôi.”
Hai má Lâm Nam đỏ bừng, đôi mắt len lén nhìn Vinh Thiển hết lần này tới lần khác. Tình huống này là gì đây? Hành sự mà không khóa cửa sao?
”Đó là vì sức ba rất khỏe, mẹ...”
---
Nhà họ Lệ.
Thịnh Thư Lan nằm trên giường lớn. Cô ngủ dậy rất trễ, vừa mở mắt liền thấy một khuôn mặt tuấn tú ghé tới trước mặt mình.
”Anh, sao anh lại ở đây chứ?”
”Bé lười, em coi đã mấy giờ rồi?” Lệ Cảnh Tầm giơ cái đồng hồ nhỏ ở đầu giường tới trước mặt cô. Thịnh Thư Lan liếc nhìn: “Ôi trời! Trễ thế này rồi, em phải dậy thôi.”
”Đang mang thai mà, muốn ngủ bao lâu thì em cứ ngủ.”
Thịnh Thư Lan gối đầu lại xuống gối, lười biếng nghiêng người qua một bên, nhưng thoáng nghĩ tới điều gì đó nên cô vẫn chồm dậy: “Không được, thế này không có quy củ gì cả.”
”Quy củ gì chứ! Vợ chồng ông cả còn ra ở riêng, chẳng phải càng không có quy củ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

