-----
”Ông à!” Củng Dụ gấp tới nỗi sắc mặt thay đổi: “Chuyện này nhất định phải tra ngọn ngành đầu đuôi đã!”
”Ý của bà là tôi lấy sự trong trắng của con tôi ra để vu cáo hãm hại cậu hai?”
Củng Dụ hất mặt lạnh lùng: “Nhưng nói như ông không chính xác. Dựa vào mấy tấm ảnh thì nói được cái gì? Có khi là đôi bên tự nguyện ấy chứ?”
Cô gái đứng cạnh đó nghe nói vậy che miệng bật khóc thành tiếng, vẻ mặt tủi hổ.
Lệ Cảnh Vân trừng mắt với Củng Dụ: “Bà không nói gì thì người khác cũng không nói bà câm điếc đâu.”
Người đàn ông trung niên kia lắc đầu, bộ dáng thở hổn hển.
Lệ Cảnh Vân ngồi xuống sô pha.
Thịnh Thư Lan nãy giờ cứ đứng ở sau nên tầm mắt liền thấy những tấm ảnh kia. Cô sợ quá, khi cô nhìn kỹ hơn, cả miệng há hốc.
”Đi kêu tên súc sinh kia xuống!”
Củng Dụ vẻ mặt oan uổng, nhưng vẫn phải đứng dậy.
Lệ Cảnh Tầm liếc nhìn, không lên tiếng phủ nhận.
Cô gái kia giương mắt nhìn hắn, sau đó càng khóc dữ dội hơn.
”Ông Lệ, ông nói chuyện này phải làm sao đây?”
Lệ Cảnh Vân trầm mặc một lát: “Cảnh Tầm, anh nói đi, tối hôm qua anh thực sự...”
”Ba...” Tầm mắt Lệ Cảnh Tầm lướt qua Thịnh Thư Lan. Mặc dù cô không lên tiếng, nhưng tốt xấu gì cũng có hôn ước với hắn, hiện tại cô yên tĩnh đứng đó như mất hồn. Lệ Cảnh Tầm ngồi vào chỗ đối diện với Vinh Thiển, ánh mắt nhìn thẳng vào vợ chồng họ: “Hôm qua khi đang đi trên đường, con bị một nhóm người bắt đi. Bọn chúng hạ thuốc con, con bất đắc dĩ thôi.”
”Ôi trời!” Củng Dụ kêu lên sợ hãi: “Còn có chuyện như vậy! Ông à, tôi đã biết Cảnh Tầm không phải người như vậy mà.”
”Bà câm miệng!” Lệ Cảnh Vân tức giận, miệng cũng run lên: “Nói cách khác, người trong ảnh thật sự là anh?”
Bọn họ đã đưa ảnh chụp ra trước, vậy chắc chắn là còn có những chứng cứ mà hắn cãi không được.
Lệ Cảnh Tầm hơi nheo mắt lại: “Phải.”
Lệ Cảnh Vân giơ tay lên định đánh, người đàn ông trung niên kia vội cản lại: “Ông Lệ, bây giờ không phải lúc để đánh, mà nên suy nghĩ cách giải quyết như thế nào.”
Với bối cảnh của mình, Lệ Cảnh Vân tất nhiên coi thường nhà họ Tôn nhỏ bé; ông ta ngồi ở trên sô pha khẽ nhíu mày: “Ý ông là muốn bọn chúng lấy nhau?”
”Đấy là điều đương nhiên! Sự tình ầm ĩ như vậy, con tôi còn có thể gả cho người khác ư?”
”Ông yên tâm. Chuyện này tôi sẽ cho dìm xuống...”
Người đàn ông kia nghe xong, sắc mặt càng thêm nghiêm nghị: “Ông Lệ, ông có ý gì?”
”Ông cũng biết, Cảnh Tầm và Thư Lan sắp kết hôn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

