-----
”Cô...”
Câu này của Vinh Thiển là lời hay sao? Là rủa bà thì có!
Củng Dụ sụp mặt, không nhịn được nhìn về phía con trai mình.
Sắc mặt nghiệm nghị nãy giờ của Lệ Cảnh Vân bây giờ mới hòa hoãn một chút: “Trong nhà lại sắp có thêm người là chuyện tốt. Bất kể là cháu trai hay cháu gái, chỉ cần nó họ Lệ thì tôi đều thích.”
Về điểm ấy, Thẩm Tĩnh Mạn tin lắm.
Lệ Cảnh Vân không thích Vinh Thiển, nhưng lại thương yêu Gạo Nếp rất nhiều. Gạo Nếp muốn chơi cưỡi ngựa, ông liền sẵn lòng quỳ trên giường cho bé chơi. Cho nên, dù cho Vinh Thiển sinh con gái tiếp, chỉ cần đứa bé họ Lệ, với Lệ Cảnh Vân thì cũng đều như nhau.
Chị em Củng Khanh, Củng Dụ tụm lại một chỗ: “Chị, chị nói làm sao bây giờ?”
”Không cần.” Lệ Cảnh Trình lập tức cự tuyệt: “Con tính tháng sau đưa Vinh Thiển về lại Nam Thịnh.”
”Về Nam Thịnh?”
”Phải.” Lệ Cảnh Trình nắm tay Vinh Thiển, trả lời dứt khoát.
Lệ Cảnh Vân nghe thế lại không đồng ý: “Cháu nhà họ Lệ chúng ta đương nhiên phải sinh ở nhà họ Lệ.”
”Ba, ba cứ lo chuyện thằng hai đi. Người nhà họ Tôn đã ép tới cửa rồi, nếu không đồng ý, chắc chắn bọn họ sẽ không chịu để yên. Nhà họ Tôn ấy mặc dù không được coi là danh môn vọng tộc, nhưng đã lăn lộn quan trường lâu vậy; nói không có một chút bản lĩnh thì không thể nào.”
Lệ Cảnh Vân nghĩ tới chuyện này lại thấy đau đầu.
”Gọi Thư Lan tới đây.”
Người giúp việc ở cạnh đó “vâng” một tiếng rồi đi về phía phòng của Thịnh Thư Lan.
Sắc mặt Lệ Cảnh Tầm mặt hơi biến đổi: “Ba gọi cô ấy tới làm gì?”
Hắn không muốn Thịnh Thư Lan đối mặt với chuyện này nên hôm nay mới bảo cô trốn trong phòng đừng ra.
Lúc Thịnh Thư Lan đi ra, Lệ Cảnh Vân không cho cô chút thời gian, ông ta nói thẳng: “Thư Lan, cậu hai muốn lấy cô tiểu thư họ Tôn, chuyện này con thấy thế nào?”
”Ai nói con muốn lấy?”
”Anh không cưới? Anh không cưới thì vào nhà lao mà ngồi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

