-----
Củng Dụ sợ hãi kêu lên: “Ô kìa, tại sao có thể như vậy? Cảnh Tầm, con không sao chứ?”
Vinh Thiển kéo Lệ Cảnh Trình sang bên cạnh.
Củng Khanh thấy vậy bèn châm thêm dầu vào lửa: “Lão gia, nhất định là Cảnh Trình đã giở trò rồi, ông nhìn xem, sao có thể chảy máu chứ?”
Sắc mặt Lệ Cảnh Vân u ám, Thẩm Tĩnh Mạn cuống quít từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, bà đương nhiên không thể ngồi yên.
”Còn nói không sao, con xem máu chảy nhiều hơn rồi kìa.” Củng Dụ nhất quyết muốn ven lên xem.
”Được rồi! Còn ra thể thống gì!” Lệ Cảnh Vân tức giận gầm lên. Củng Dụ sợ đến cuống quýt rút tay về.
Vinh Thiển cùng Lệ Cảnh Trình nhìn nhau một cái, sau đó nhìn về phía Lệ Cảnh Vân.
Ông ta đang trừng mắt liếc cô, có vẻ đang hết sức kìm nén: “Tôi không hi vọng mọi người sống cùng một nhà lại bất hòa với nhau. Thằng hai mới trở về, để nó nghỉ ngơi nhiều một chút, Cảnh Trình, các người đi về trước đi.”
”Lão gia.” Củng Dụ nhỏ giọng trách móc: “Ông xem Cảnh Trình vừa rồi rõ rang là muốn lấy mạng Cảnh Tầm mà!”
”Không phải bây giờ nó vẫn còn sống sờ sờ sao?” Lệ Cảnh Vân bực bội trả lời. Củng Khanh thấy vậy liền kéo tay áo em gái, ý bảo bà đừng nói nữa.
Thẩm Tĩnh Mạn đi tới bên cạnh Vinh Thiển: “Thiển Thiển, mau xuống dưới trông Gạo Nếp.”
”Dạ.” Vinh Thiển kéo Lệ Cảnh Trình đi cùng.
Hai chị em họ Củng không cam tâm, trừng mắt nhìn theo bọn họ đi khỏi. Lệ Cảnh Tầm đè chặt lại bụng, ánh mắt vẫn như cũ lưu luyến nhìn theo bóng lưng Vinh Thiển.
Mấy lần hắn đều không phòng vệ trước cô, kết quả bị cô làm cho thương tích đầy mình. Gặp người phụ nữ khác, hẳn là đã khóc nháo lên, không giống cô có thể bình tĩnh mà tính kế trả đũa.
Sau khi Thẩm Tĩnh Mạn cũng theo họ đi xuống, Lệ Cảnh Vân mới gằn giọng: “Còn dám sinh sự, tôi đập gãy chân anh!”
Lệ Cảnh Tầm cười cười, tựa hồ không thèm để ý.
Sau khi xuống dưới, Vinh Thiển liền ôm lấy Gạo Nếp cùng về nhà. Con bé lên xe ngồi không bao lâu đã thiếp đi. Lệ Cảnh Trình nhìn Vinh Thiển qua gương chiếu hậu, sau đó vươn tay qua nắm tay cô thật chặt. Vinh Thiển nắm lại tay anh: “Cảnh Trình, đừng lo lắng, em không sao đâu.”
”Thật không?”
”Nếu em không chịu nổi nữa, nhất định sẽ nói cho anh biết.”
Lệ Cảnh Trình nghe vậy cảm thấy nhẹ nhõm hơn, anh cầm tay Vinh Thiển lên dịu dàng hôn cô.
Từ lúc gặp chuyện không may đến giờ, Vinh Thiển đã rất khó khăn mới vượt qua được. Bây giờ kẻ xấu xa đó lại xuất hiện trước mặt cô, tuy không thể xem hắn như vô hình nhưng cô sẽ không yếu đuối để bản thân gục ngã thêm lần nữa. Nếu không, những cố gắng trước đây của họ đều trở nên vô nghĩa.
Về đến nhà, Vinh Thiển ôm Gạo Nếp lên phòng ngủ. Sau đó cô thấy Lệ Cảnh Trình ngồi ở trước bàn, trong tay đang cầm cái USB kia.
Vinh Thiển không khỏi căng thẳng. Sau khi rời khỏi nhà họ Lệ, cô trốn tránh lâu như vậy, bây giờ cũng nên dũng cảm đối mặt với chuyện này.
Cô đi qua, đem USB cắm vào trong máy vi tính.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

