-----
Quá sợ hãi, Vinh Thiển nắm chặt lòng bàn tay. Lệ Cảnh Tầm vô duyên vô cớ đưa cái USB ra đây, có thể đoán được nội dung bên trong hẳn là...
”Cũng không có gì đặc biệt.” Lệ Cảnh Tầm cười cười.
Anh nắm chặt USB, Lệ Cảnh Vân từ trên lầu đi xuống, ông mặc một bộ quần áo màu xám thoải mái: “Tập trung hết ở đó làm gì vậy?”
Củng Khanh và Củng Dụ kéo Lệ Cảnh Tầm đứng dậy, sắc mặt Thẩm Tĩnh Mạn trầm xuống.
Mọi người ngồi vây quanh ở trước bàn ăn.
Củng Dụ là vui vẻ nhất, kéo con trai ngồi bên cạnh nói chuyện không ngừng. Lệ Thanh Vân gắp thức ăn trước, sau đó lạnh lùng nghiêm nghị liếc nhìn Lệ Cảnh Trình. Lúc này anh cũng bắt đầu hạ đũa xuống.
”Có chuyện này trước đây tôi không nói mọi người, thời gian Cảnh Tầm đi vắng là vì công ty có một dự án hợp tác làm ăn, là tôi yêu cầu nó giữ kín bí mật. Chuyện này dừng ở đây.”
Củng Dụ mở miệng đầy đắc ý: “Đúng rồi, Cảnh Tầm làm sao có thể ra ngoài gây sự đến bị thương thiếu chút nữa mất mạng chứ? Ngày thường nó luôn an phân, tuân thủ quy định nghiêm ngặt, làm việc luôn có chừng mực.”
Thật ra trên dưới trong nhà đều biết Lệ Cảnh Vân đang che chở cho Lệ Cảnh Tầm.
Thẩm Tĩnh Mạn nhìn về phía Vinh Thiển, ý bảo cô đừng làm cho Lệ Cảnh Trình xúc động.
Vinh Thiển rũ tầm mắt xuống.
Nhà họ Lệ là một gia tộc lớn và tiếng tăm, không chấp nhận tai tiếng truyền ra bên ngoài, mọi thứ đều phải minh bạch, sạch sẽ. Nếu Lệ Cảnh Vân không đi bước này, chỉ e sẽ ảnh hưởng đến công việc làm ăn.
Cô cảm thấy mọi thứ trước mắt dần trở nên mông lung, nhạt nhòa. Vinh Thiển không muốn ăn nữa, Lệ Cảnh Vân gọi bọn họ trở về chính là vì muốn nói chuyện này.
Vinh Thiển nghĩ đến cái USB kia, cô tưởng tượng đến nội dung bên trong. Khả năng lớn nhất chính là một màn cô bị làm nhục. Cô thất thần một lúc, không đụng đến một hạt cơm. Lệ Cảnh Trình thấy cô như vậy,không đành long chút nào. Anh ghét sát bên cô, dịu dàng an ủi: “Không có chuyện gì đâu, bên trong USB không thể có thứ đó.”
Vinh Thiển càng nắm chặt tay anh hơn, cô đương nhiên không tin. Lệ Cảnh Trình vuốt ve những ngón tay của cô: “Nó sẽ không ngu ngốc đến mức trả lại những hình ảnh đó chúng ta để làm chứng cứ chứng minh nó là chủ mưu đứng sau chuyện đó. Lúc này nó càng phải tìm cách che giấu thật kĩ, không để anh lần được dấu vết.”
Vinh Thiển nghe vậy thì hơi bình tĩnh lại một chút.
Ăn xong cơm chiều, Lệ Cảnh Vân ôm Gạo Nếp vào phòng khách cùng bé con chơi đùa. Thẩm Tĩnh Mạn bảo Vinh Thiển theo bà lên lầu.
Lệ Cảnh Tầm cũng kéo Thịnh Thư Lan trở về phòng, hai tháng không gặp, đương nhiên có rất nhiều lời muốn nói cùng cô ta.
Cửa phòng vừa đóng lại, Lệ Cảnh Tầm liền ôm lấy Thịnh Thư Lan đẩy lên giường. Cô khẩn trương muốn đẩy hắn ra: “Đừng như vậy, buông tôi ra.”
Lệ Cảnh Tầm áp chặt cô xuống giường, bàn tay không thể chờ đợi them nữa, bắt đầu lần mò vào trong quần áo cô.
”Thư Lan, anh nhớ em đến muốn phát điên. Ở bên ngoài lâu như vậy, mỗi đêm anh đều muốn em, muốn thân thể mềm mại của em.”
”Đừng, bị người khác thấy không hay đâu.”
”Ở đây là phòng của anh, không ai nhìn thấy.”
Thịnh Thư Lan chống hai tay trước ngực Lệ Cảnh Tầm: “Vết thương của anh không sao chứ?”
”Không sao, anh phước lớn mạng lớn, vết thương nhỏ có là gì.” Lệ Cảnh Tầm nói xong, liền muốn cởi mấy cúc áo sơ mi ra: “Không tin, anh cho em xem thử.”
”Đừng, tôi tin, tôi tin.”
Lệ Cảnh Tầm ôm chặt Thịnh Thư Lan, không cho cô giãy dụa, ngón tay vỗ về từng đường nét trên gương mặt cô: “Anh đặc biệt tiếc nuối không thể làm cho xong, không thể trút giận thay em.”
Thịnh Thư Lan nghe xong, ánh mắt có chút dao động: “Cậu hai, như vậy là được rồi. Sau lần đó tôi nghĩ nếu chuyện kia thực sự do Vinh Thiển làm, chúng ta cũng không nên đối với cô ấy như vậy. Cậu vì tôi mà muốn trút giận, nhưng nếu như quả thật.... Tôi sợ tôi sẽ áy náy cả đời.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

