—–
Tống Trĩ Ninh cầm ly rượu vang lên, im lặng nhìn ra bên ngoài ban công.
Cô biết, lúc này Lệ Cảnh Trình chắc chắn không được yên ổn, mà cô cũng biết có thể đã ép Lệ Cảnh Trình đến bước đường cùng.
Cô vẫn như cũ không kiêng nể gì mà điên cuồng quẹt thẻ của Lệ Cảnh Trình. Kỳ thực, cô không thiếu thứ gì, mà làm vậy cô cũng chẳng thấy khuây khỏa bao nhiêu. Hơn nữa Lệ Cảnh Trình vẫn dửng dưng chẳng đếm xỉa gì đến cô, Tống Trĩ Ninh dần dần cũng mất hứng. Cô gửi đồ đền nhà họ, một màn trắng trợn như vậy mà Vinh Thiển cũng không đến tìm cô, chẳng phải đã phí công vô ích rồi sao.
—
Uy Lệ.
Đây là lần thứ hai Tống Trĩ Ninh bước vào phòng làm việc của Lệ Cảnh Trình.
Anh biết cô đến đây, đã chuẩn bị sẵn tinh thần đợi cô.
Tống Trĩ Ninh ngẩng đầu lên nhìn Lệ Cảnh Trình: “Trừ việc mua được cho anh máy chiếc áo sơ mi.”
”Thật khó cho cô, còn cố ý bảo người mang đến nhà tôi.”
Tống Trĩ Ninh cảm thấy hình như chuyện đó chẳng ảnh hưởng chút nào đến tình cảm của anh và Vinh Thiển.
”Em đã tiêu nhiều tiền của anh như vậy, cũng muốn mua chút gì đó cho anh. “
Khóe môi Lệ Cảnh Trình khẽ nhếch lên: “Nếu như tiền mua được hạnh phúc của cô, cũng là đáng giá.”
Tống Trĩ Ninh lắc lắc đầu: “Em không cảm thấy hạnh phúc, cho nên em mới trả thẻ lại cho anh.”
”Vậy cánh tay kia của cô, chắc tôi vẫn chưa trả nợ xong?”
”Anh còn phải hỏi sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

