Anh không phải diễn viên, không thể diễn được loại bệnh bị ác ma khống chế tinh thần này. Bàn tay Lệ Cảnh Trình đè lấy đầu mình. Vinh Thiển thậm chí còn bị xúc động khi nhìn thấy vẻ mặt, tay chân và cơ thể anh.
Tống Trĩ Ninh không kêu nữa, chỉ dán chặt vào tấm cửa.
Sắc mặt Lệ Cảnh Trình hoảng hốt. Bỗng nhiên anh bước tới. Đế đôi giày da cứng chắc giẫm lên mảnh sứ vỡ vụn, phát ra tiếng kẽo kẹt. Anh như một ngọn núi lớn đang ụp xuống, ánh đèn chiếu xuống càng kéo dài bóng dáng anh, đôi chân nặng nề, lúc di chuyển như kéo theo một con ác ma trên người.
Tống Trĩ Ninh lắc đầu, cô nghĩ Vinh Thiển nhất định đã điên rồi. Cô ấy cũng đã từng thấy Lệ Cảnh Trình phát điên, sao lại còn đứng bất động ở đó?
Tống Trĩ Ninh tưởng bệnh của Lệ Cảnh Trình đã ổn rồi, ít nhất là sau hai lần ấy, anh sẽ không bị tái phát nữa.
Nhưng ai có thể ngờ...
Thấy rõ người đàn ông đã nhắm mục tiêu, Tống Trĩ Ninh vội đi vòng qua sau Vinh Thiển. Cô vượt qua cái bàn tròn bị anh xô ngã, rút điện thoại di động trong túi xách ra.
Vinh Thiển nghiêng đầu nhìn, cô biết rõ cô ấy định làm gì. Cô đi nhanh tới kéo Tống Trĩ Ninh: “Cô làm gì vậy?”
”Báo.. báo cảnh sát.”
Vinh Thiển kinh sợ: “Cô điên rồi sao? Không được!”
”Cô mới bị điên! Cô muốn ở đây chờ chết sao?” Ánh mắt Tống Trĩ Ninh kiên định.
Vinh Thiển đè tay cô ấy lại: “Cô cho rằng anh ấy muốn lấy mạng chúng ta thật sao?”
”Vinh Thiển, chẳng lẽ hiện tại cô muốn tranh cãi với tôi việc ai yêu anh ấy hơn sao?” Tống Trĩ Ninh giãy khỏi vòng kiềm của Vinh Thiển, cô ấy vung tay lên: “Nếu anh ấy có thể khống chế được, tay tôi lại ra thế này ư? Anh ấy còn cưỡng bức cô. Lúc phát bệnh, anh ấy sẽ không nhận ra được người quen, bây giờ nếu không ra khỏi đây được, chúng ta có thể sẽ chết trong tay anh ấy thật đó!”
Tống Trĩ Ninh lấy di động, lại định bấm số.
Một tay Vinh Thiển nắm chặt màn hình di động: “Nếu như cô báo cảnh sát, Lệ Cảnh Trình sẽ "xong" mất!”
”Sao "xong" được? Anh ấy đâu giết ai.”
”Chuyện này chắc chắn sẽ không giấu giếm được, cô làm như vậy là gián tiếp phá hủy anh ấy.”
Tống Trĩ Ninh nghe vậy, cười lạnh: “Bây giờ cô lại nói với tôi, phải thế nào mới là tốt cho anh ấy, thế mới gọi là yêu anh ấy? Các người thật ích kỷ!”
Vinh Thiển giữ chặt điện thoại của Tống Trĩ Ninh không buông: “Tôi đã nói trước với cô rồi, có tác dụng không? Cô đã từng thấy bộ dáng anh ấy phát bệnh, đã biết tay mình bị anh ấy phá hủy, vậy sao cô còn muốn nhớ anh ấy mãi không quên? Nếu trong lòng cô còn yêu thì cô không thể báo cảnh sát!”
Vì Tống Trĩ Ninh dùng sức, nên một góc móng tay như muốn sứt ra.
Lệ Cảnh Trình đi tới sau lưng hai người. Vinh Thiển cảm giác mình bị đẩy tới, cô lảo đảo đụng trúng tường. Di động của Tống Trĩ Ninh rớt xuống đất. Vinh Thiển ôm cánh tay, tim cô cũng bị xé đau.
Đúng là Lệ Cảnh Trình bị điên rồi. Thậm chí, khóe miệng anh nhìn nghiêng như thể anh đang rất khó khăn để chống cự; khóe miệng giật giật dữ tợn khiếng người ta thấy được ngay người này không bình thường.
Mồ hôi hột từ trên trán anh chảy xuống, ngoằn ngoèo làm người ta khiếp sợ. Tống Trĩ Ninh nhìn chằm chằm bộ dạng của Lệ Cảnh Trình, cô nuốt nước bọt, vừa rồi cô không nên do dự. Cô lùi lại: “Cảnh.. Cảnh Trình?”
Lệ Cảnh Trình hình như hoàn toàn không nhận ra cô. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm, vẻ hung hãn trong mắt có thể ăn tươi nuốt sống người khác. Anh vươn tay rồi đột nhiên nắm chặt vai Tống Trĩ Ninh.
Xương quai xanh truyền tới cơn đau nhức khiến Tống Trĩ Ninh hoàn hồn giãy giụa, cô xô mạnh Lệ Cảnh Trình ra. Cơ thể người đàn ông đã suy yếu, bàn chân giẫm phải cái đĩa nên bị trượt.
Vinh Thiển nhào tới ôm lấy hông anh: “Cảnh Trình, anh nhận ra em không? Anh đừng làm em sợ! Bình tĩnh một chút được không? Bây giờ chúng ta đi liền, chúng ta tới bệnh viện!”
Lệ Cảnh Trình đứng thẳng dậy, quay đầu sang nhìn Vinh Thiển.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

