—–
Lệ Cảnh Trình liếc nhìn động tác của Vinh Thiển.
Tống Trĩ Ninh cố tình lôi kéo mấy cái, đối phương cũng không có ý định buông ra.
Cô ta đứng lên: “Cô đang muốn khiêu khích tôi sao?”
”Là ai hắt cà phê lên người ta trước?”
Người phụ nữ trừng mắt nhìn cô: “Tống Trĩ Ninh, kỳ thực thật cũng không có gì, chẳng phải chỉ là một tay sao? Gia thế cô tốt như vậy, sao không chữa trị thật tốt?”
”Chuyện của tôi, không cần cô nhắc nhở.”
Cô ta cười khẽ: “Chỉ là, tôi rất tò mò, vì sao tay cô lại thành ra như vậy?”
Tống Trĩ Ninh hít mạnh một hơi, nhìn chằm chằm áo khoác trên mặt đất.
Người phụ nữ kia nhịp nhịp chân mấy cái: “Tôi khuyên cô, cố gắng che đậy cũng đâu ích gì? Thôi thì cứ thoải mái phơi bày ra đi, tuy là... có hơi khó coi một chút...”
Lệ Cảnh Trình rảo bước, Vinh Thiển nhìn anh lạnh lùng bước về phía trước.
Tống Trĩ Ninh phát hiện anh đang đi về phía này, cô liền đứng yên tại chỗ, cũng không đôi co nữa.
Sống trong xã hội thượng lưu đã lâu, Tống Trĩ Ninh trước giờ chỉ có xem thường người khác chứ chưa từng chịu ủy khuất như vậy.
Mà cô gặp phải cớ sự này, cũng chỉ vì cánh tay kia.
Lệ Cảnh Trình đi tới trước mặt mọi người, cúi xuống nhặt chiếc áo khoác trên mặt đất lên.
Người phụ nữ kia thấy vậy, sợ đến không nhúc nhích. Lệ Cảnh Trình im lặng phủi sạch chiếc áo khoác. Lúc này cô ta mới lấy lại phản ứng.
Anh phủi sạch vết bẩn xong, choàng chiếc áo trở lại trên vai Tống Trĩ Ninh. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, Vinh Thiển thì đứng bất động ở đằng xa.
”Anh... Anh Lệ, thật khéo, gặp được anh ở đây.”
Lệ Cảnh Trình gật đầu: “Chúng tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Cô ta nháy mắt với mấy người bên cạnh, cả đám vội rời khỏi.
Tống Trĩ Ninh nhìn về phía Vinh Thiển đang đứng ở gần cửa thang lầu. Cô không thể khóc lóc sướt mướt được.
Lệ Cảnh Trình nhìn cô không nói gì. Tống Trĩ Ninh đem tay phải giấu đi, cô đeo kính râm vào, một tay kia cầm lấy túi xách trên ghế.
Cô và Lệ Cảnh Trình cứ như vậy mà bước ngang qua nhau.
Vinh Thiển nhìn thấy Tống Trĩ Ninh đi khỏi, lúc này mới đi tới bên cạnh Lệ Cảnh Trình.
Có thể thấy hẳn là Tống Trĩ Ninh vẫn không cam lòng, nhưng cô ta không làm chuyện dây dưa không có kết quả. Lại nói, cánh tay cô vốn là vì Lệ Cảnh Trình mà thành ra như vậy.
Vinh Thiển khoác tay Lệ Cảnh Trình.
”Lệ Cảnh Trình.” Bàn tay Vinh Thiển nắm chặt: “Anh nợ người ta, lúc nào mới có thể một lần trả hết?”
Giọng nói của cô yếu ớt, mặc dù biết không có khả năng giữa hai người bọn họ lại xảy ra chuyện gì, nhưng Lệ Cảnh Trình làm như vậy, cô thật sự không cách nào không suy nghĩ. Anh kéo tay cô hướng về phía mình, ôm cô thật chặt.
Tống Trĩ Ninh đứng ở khúc quanh, nhìn hai người ôm nhau rơi đi, cô không khỏi ôm chặt cánh tay của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

