-----
Lệ Cảnh Trình đi tới trước xe, cả người hoảng loạn, trong chuyện tình yêu của anh, anh tựa như sắm vai người theo đuổi, anh sợ trong mắt Vinh Thiển anh sẽ từ từ mơ hồ tan biến, cuối cùng, một chút cũng không nắm bắt được.
Tay chống vào xe, tựa người vào, ngẩn ngơ ngồi trên xe ngắm về nơi xa xăm.
Vinh Thiển luôn vô thức vây mình trong một vòng tròn, mới vừa đi tới sát phía ngoài, lấy hết dũng khí đi ra, nghĩ sẽ không có chuyện gì, nhưng rốt cục lại đẩy cô xuống vực sâu.
Lệ Cảnh Trình biết, đó là bởi vì cô vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tâm lý thật tốt.
Một chiếc xe chậm rãi đi tới, cửa sổ xe hạ xuống, Tống Trĩ Ninh chống tay lên cạnh cửa sổ, người hơi nghiêng về phía trước: “Cảnh Trình.”
Lệ Cảnh Trình ngước mắt nhìn cô ta.
”Sao anh lại đến đây?” Tống Trĩ Ninh hỏi.
”Lời này hẳn là nên hỏi cô mới đúng.”
”Con đường này thường ngay em đi qua”, Tống Trĩ Ninh đẩy xửa xe ra đi xuống: “Anh tới đón Vinh Thiển à?”
Lệ Cảnh Trình giơ tay lên xem đồng hồ.
”Tôi biết Vinh Thiển ở đâu.”
Ánh mắt anh lúc này mới nhìn cô: “Cô ấy ở đâu?”
”Lên xe đi.”
Lệ Cảnh Trình gọi điện thoại cho Vinh Thiển lần nữa nhưng không có ai bắt máy.
Tống Trĩ Ninh đi vào trong xe trước, Lệ Cảnh Trình do dự một hồi, cũng ngồi vào xe.
Xe chậm rãi rời khỏi phòng đấu giá, anh đưa mắt nhìn con đường phía trước: “Làm sao cô biết cô ấy ở đâu?”
”Cảnh Trình, xem ra là anh đối với cô ấy thật khác biệt, chỉ vài chữ nhắc tới cô ấy, anh liền lên xe ngay.”
”Tôi và Vinh Thiển lúc quay về Nam Thịnh, lúc đó nhận được tin nhắn của cô, là do cô cố ý phải không?”
Tống Trĩ Ninh không khỏi bật cười, ánh mắt từ từ chuyển lạnh: “Anh cho là, em cố ý?”
”Trong lòng cô cảm thấy Vinh Thiển đọc được tin nhắn là tốt, chỉ có cô là hy vọng như thế.”
Bàn tay Tống Trĩ Ninh nắm chặt tay lái, cô tức giận: “Đọc được thì sao, em không có nói gì quá đáng, huống hồ, cô ấy nếu như một chút rộng lượng cũng không có, thì làm sao xứng với anh?”
”Tôi tốt như vậy sao?”
Cô cười ra tiếng, ánh mắt xuyên qua kính chiếu hậu nhìn gò má Lệ Cảnh Trình: “Ở trong mắt anh,anh không thấy mình là người hoàn hảo sao? Làm sao, ngay cả một chút tự tin cũng không có?”
”Cô nghĩ tôi hoàn mỹ, vì cô chung đụng với tôi còn chưa đủ sâu, nhân vô thập toàn, tôi sống với Vinh Thiển, thì thấy mình có rất nhiều khuyết điểm.”
Tống Trĩ Ninh lái xe rất chậm, lời Lệ Cảnh Trình nói, cô nghe thực chói tai.
”Vậy với Vinh Thiển, trong mắt anh cô ấy có bao nhiêu khuyết điểm?”
Lệ Cảnh Trình khẽ nhíu mày, ngoại trừ không yêu anh...
”Không có khuyết điểm.”
Đi tới trước một tòa kiến trúc, Tống Trĩ Ninh đi xuống trước, Lệ Cảnh Trình đẩy cửa xe ra, Tông Trĩ Ninh đi tới mở cửa ra: “Hôm nay tôi đi tìm Vinh Thiển, tôi thừa nhận, tôi còn mang cô ấy tới đây.”
”Cô đến tột cùng đã làm gì cô ấy?”
Giọng nói của Lệ Cảnh Trình lộ vẻ tức giận, Tống Trĩ Ninh chưa từng thấy qua anh hung hãn như thế, cô không khỏi ngẩn người, trong đáy lòng hiện ra tia sợ hãi: “Anh muốn biết phải không? Nhìn thấy cô ấy sẽ biết.”
Phản ứng đầu tiên của Lệ Cảnh Trình, là Vinh Thiển bị bắt cóc.
Anh đi theo phía sau Tống Trĩ Ninh vào trong, đây là một quán bar, thuộc sản nghiệp của nhà họ Tống.
Hai bên vườn nho hình thành một lối đi nhỏ, Lệ Cảnh Trình đi vào trong đó, trời cũng đang hoàng hôn nên ánh mặt trời chiếu xuống không quá lớn, đã bị lá cây che khuất.
Tống Trĩ Ninh xuôi cánh tay ở bên người, trong mắt cô tràn đầy mông lung, Lệ Cảnh Trình rốt cuộc đem cô xem thành hạng người nào?
Cô đi tới trước một căn phòng, mở cửa ra.
Lệ Cảnh Trình đem cô đẩy ra, đi nhanh vào trong.
Bên trên bàn có mười mấy cái bình, một mùi men rượu bốc lên, Tống Trĩ Ninh đem cửa sắt khóa trái, Lệ Cảnh Trình gặp phải chuyện của Vinh Thiển liền sốt ruột cuống quít, cũng không chú ý tới động tác phía sau của cô ta.
Anh đi vào đưa mắt nhìn, lúc xoay người lại thì ánh mắt đã lạnh thấu xương: “Người đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

