-----
Anh sợ nhìn thấy vẻ mặt mất mát, lo lắng của Vinh Thiển.
Vinh Thiển nhìn cách đó không xa, Lệ Cảnh Trình mang cô uyển chuyển nhảy, muốn kéo tầm mắt của cô trở về, nhưng Vinh Thiển lại không kiêng nể gì cả, cứ nhìn chằm chằm như vậy.
Lệ Cảnh Trình thử vài lần vẫn không có kết quả: “Hừ, mang theo một người không biết gì ra khiêu vũ, anh xem thử cậu ta nhảy thế nào.”
Vinh Thiển không nói, ngẩng đầu nhìn anh.
A, vẫn không thức thời, còn dám trừng anh.
Lệ Cảnh Trình bước dài chân, đem Vinh Thiển quay sang một bên, Vinh Thiển cụp mắt lại, Lệ Cảnh Tình nhìn, thấy tâm tình của cô có vẻ không tốt.
”Làm sao thế, nhìn khó chịu?”
Rốt cuộc cũng là người đã từng phá hủy hạnh phúc của cô, gương mặt đó, cô làm sao có thể quên được cơ chứ?
Cô nhìn chằm chằm động tác dưới chân, tận lực để không đạp phải chân Hoắc Thiếu Huyền, anh rũ mi mắt xuống, chỉ thấy một cái đầu màu đen: “Cô tại sao lại tới đây?”
Cô cho rằng anh không nhận ra cô, nương theo bước chân của anh, cô nói: “Tôi tới đây có việc gấp, vừa mới xử lý xong.”
Một khúc nhạc đã xong.
Lệ Cảnh Trình ôm Vinh Thiển đi ra.
Cô gái giãy tay ra khỏi lòng bàn tay Hoắc Thiếu Huyền, nhấc váy lên rất nhanh rời đi.
Mãi đến khi tiệc sinh nhật kết thúc, Vinh Thiển cùng Hoắc Thiếu Huyền cũng chưa nói chuyện với nhau, Lệ Cảnh Trình dính lấy cô thật chặt, hầu như một tấc cũng không rời.
Buổi tiệc này, người được mời đến đều là người Vinh Thiển quen biết, cô vui vẻ chào bọn họ, không cần suy nghĩ người khác sẽ hãm hại mình, cũng không cần đề phòng gì cả.
Một vài con gái của người trong họ, tuổi cũng không xê xích gì với cô lắm, trước đây còn ở Nam Thịnh thường đi chơi chung, Vinh Thiển uống nhiều hơn mấy chén, lúc Lệ Cảnh Trình mang cô rời đi, cô đã hơi ngà ngà say, hầu như xụi lơ không nhúc nhích trong ngực anh.
Giang Tụng Giai đã sớm mang Gạo Nếp cùng Vinh An Thâm về nhà, một già một trẻ này không thể đủ sức mà chơi đùa cả ngày.
Vinh Thiển ngồi bên ghế lái phụ, Lệ Cảnh Trình lái xe ra ngoài thật xa, lúc này mới nhìn thấy dây an toàn còn chưa thắt vào.
Anh dừng xe ở bên đường, rướn người tới định thay cô cái dây an toàn vào.
Cô đang say mềm nhũn ngồi trên ghế bỗng nhiên vươn hai tay đặt lên cổ của Lệ Cảnh Trình, chôn đầu vào cổ anh: “Cảnh Trình...”
Một tiếng nói ra rồi lại mang theo tiếng khóc nức nở, tay Lệ Cảnh Trình đang nắm ở hông cô, theo bản năng tâm trầm xuống: “Làm sao vậy, Thiển Bảo?”
”Em uống say.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

