-----
Người kia vẫn còn đang nói nữa nhưng Vinh Thiển chẳng nghe vào chữ nào.
Cô hoàn toàn bối rối: “Anh ấy không bị gì? Chẳng lẽ là hồi quang phản chiếu*?”
( t/n:hồi quang phản chiếu: soi sáng trở lại mình, ở đây chỉ giây phút khi sắp chết, lúc đó con người thường khỏe mạnh minh mẫn lạ thường.)
”Cô Vinh, cô suy nghĩ nhiều rồi, chỉ là anh Lăng nằm trên giường gần hai năm nay...”
”Anh ấy… “
Người thực vật sau khi tỉnh dậy thực sự có thể đi lại được lập tức? Vinh Thiển vẫn cảm thấy khó tin: “Trong phòng bệnh có người quan sát không?”
”Lúc đầu là cô kiên quyết không cho người giám sát, nói anh Lăng bình thường như vậy, để cho anh ấy một chút không gian riêng tư…”
Cô vạn lần không ngờ sẽ có chuyện này. Vinh Thiển từng tưởng tượng ra kỳ tích Lăng Giác có thể tỉnh lại, rồi cô cũng không cần phải khổ cực thế này nữa, cô sẽ có người để thảo luận.
Thế nhưng ai nói cho cô biết Lăng Giác đã đi đâu đây?
---
Đế Cảnh.
Thịnh Thư Lan hai tay ôm lễ phục. Ngày đính hôn càng ngày càng gần. Bộ lễ phục này là Thẩm Tĩnh Mạn và cô cùng đi chọn, cô rất thích, không muốn rời tay.
Trong lòng cô khao khát một giấc mơ, bây giờ, nó không còn xa vời vợi. Bây giờ cô có thể đứng bên cạnh Lệ Cảnh Trình, cùng anh kề vai sát cánh.
Di động để trên giường bỗng nhiên kêu lên, bởi vì mở chế độ rung nên âm thanh cũng không rõ. Thịnh Thư Lan tìm được di động giữa một đống đồ.
Số gọi tới là một số xa lạ. Cô nhận máy, cẩn thận mở miệng: “Alo.”
Một giọng nam truyền tới tai cô: “Thư Lan.”
Thịnh Thư Lan cả kinh, vội vàng muốn ngắt máy.
”Đừng cúp! Em không sợ anh sẽ tìm tới Đế Cảnh hả?”
Bàn tay cô bất động sau đó lại nắm chặt di động: “Anh rốt cuộc muốn sao?”
”Ước mơ tha thiết muốn có được ấy...đã hài lòng chưa?”
Mồ hôi trên trán Thịnh Thư Lan chảy xuống.
Chuyện đính hôn người trong nhà đều biết, chắc chắn càng không giấu được anh ta.
”Cảm ơn lời chúc phúc của anh.”
Tiếng cười người đàn ông xuyên qua ống nghe truyền vào lỗ tai cô: “Ai nói với em là anh sẽ chúc phúc em?”
Khi anh ta không cười thật giống một con rắn, lúc cười lại giống con rắn độc.
Thịnh Thư Lan nhìn lễ phục trên giường: “Tôi, tôi còn có việc.”
”Vì sao không nhận điện thoại của anh?”
Trước đây anh ta dùng số mình gọi, một cú cô cũng không nhận.
Thịnh Thư Lan bất chấp, nói với anh ta: “Tôi không thấy.”
Người đàn ông hừ lạnh: “Thư Lan, hai người đính hôn sẽ phải về Lại Hải, em nói anh có muốn chúc mừng em không?”
Thịnh Thư Lan mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lời chúc phúc của anh ta cô không nhận nổi.
”Đợi tới ngày đó anh cũng sẽ tham dự, còn thuận tiện nói cho toàn quan khách một bí mật.”
”Bí mật gì?”
Người đàn ông khóe miệng nở nụ cười, tiếng cười như đôi ma trảo ngắt vào trái tim đang của đau nhói của Thịnh Thư Lan: “Đợi ngày đó chẳng phải sẽ biết sao? Vẫn là chuyện giữa em và anh.”
Thịnh Thư Lan mơ hồ cảm thấy là chuyện không tốt: “Anh nói rõ đi!”
”Vậy em nói mấy câu dễ nghe cho anh nghe xem.”
Thịnh Thư Lan cuống quít nhìn qua cửa phòng: “Anh không giữ lời.”
”Thư Lan, năm đó, sau khi anh bị đuổi ra khỏi nhà họ Lệ, em và anh cả còn nằm chung một giường không?”
Thịnh Thư Lan bất ngờ khi anh ta hỏi câu như vậy, cô cả mình, khuôn mặt đỏ bừng: “Cậu hai, xin cậu tự trọng!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

