-----
Ai cho cô biết chuyện này là thế nào đi?
Ánh mắt Lệ Cảnh Trình trói chặt trên khuôn mặt Lăng Giác. Hắn ta gọi Vinh Thiển là gì? Bà xã?
Sao có chuyện vậy được!
Lệ Cảnh Trình dựa người ra sau, mặc dù phía sau là lớp sô pha mềm mại nhưng anh vẫn cảm thấy lưng bị va đụng rất đau.
Lệ Cảnh Trình cảm thấy, anh chút nữa đã có thể làm Vinh Thiển phải thừa nhận.
Có vẻ như Tụng Tụng không phải là con cô, cô chưa từng có người đàn ông khác; Lệ Cảnh Trình đã tự xác định chân tướng sẽ được anh vạch trần.
Chỉ còn một bước là Lệ Cảnh Trình đã có thể công phá phòng tuyến trong lòng cô.
Từ lúc Vinh Thiển lấy tóc của Gạo Nếp, những suy đoán trong lòng Lệ Cảnh Trình đã lập tức biến thành khẳng định. Anh đã nhảy mừng, kinh hỉ, thậm chí có cảm giác phấn khích khi tưởng sắp mất mà lấy lại được...
Nhưng khi nghe một tiếng “bà xã” từ miệng người đàn ông khác, anh lại tức khắc ngã vào vực sâu vạn trượng.
Chuyện này coi như biết bao đau đớn và kinh ngạc?
Thực sự Vinh Thiển cũng kinh ngạc không thua gì anh.
Ánh mắt cô rà xét tới lui trên khuôn mặt Lăng Giác, từng tấc từng tấc giữa đôi mày rà xuống.
Người đàn ông da thịt bẩm sinh trắng nõn. Đã lâu rồi anh ấy không ra khỏi cửa vận động, nằm trên giường bệnh hai năm nhưng dường như các bắp thịt không có dấu hiệu bị teo rút. Đuôi mắt đào hoa kéo dài, tròng mắt đen bóng đặc biệt trông rất có thần, sống mũi kiên nghị, đôi môi cũng mỏng. Với tổ hợp ngũ quan đó, cảm giác Vinh Thiển khi nhìn thấy anh ấy lúc này là, môi hồng da trắng, một mỹ nam ngủ trong rừng!
Lăng Giác lấy tay nhéo nhéo mặt Vinh Thiển mặt: “Sao vậy? Nhìn anh lạ thế à?”
Cô chớp mắt mấy cái; vẻ sợ hãi và ngạc nhiên đã bị xua tan, đáy mắt trở nên trong sáng, cả khuôn mặt cũng thấm vẻ vui mừng.
Hai người bốn mắt đụng nhau.
”Đây là?”
Lệ Cảnh Trình nói cho anh ta đáp án thay Vinh Thiển: “Tôi là chồng cô ấy.”
”Anh là chồng cô ấy?” Lăng Giác nhìn anh không kiêng dè: “Vậy ư?”
”Chúng tôi chưa ly dị. Không những thế, chúng tôi còn có một đứa con gái.” Nửa câu sau, luôn luôn là sự thật không cần tranh cãi.
Lăng Giác lại nhìn sang Vinh Thiển, cô liếc nhìn người đàn ông: “Chuyện này, anh cũng không phải không biết.”
Lăng Giác nghe xong bỗng nhiên khóe miệng mỉm cười: “Đúng vậy, tôi đã biết trước rồi, nhưng tôi và cô ấy cũng có con.”
Lệ Cảnh Trình nghe vậy, trong lòng thấy tắc nghẹn, cổ họng càng như bị chặn lại. Đôi mắt anh chăm chú nhìn Vinh Thiển chằm chằm, muốn nghe một câu phủ định của cô; nhưng Vinh Thiển dường như đã thừa nhận. Ánh mắt cô phức tạp, nhìn Lệ Cảnh Trình, rồi cô quay sang Lăng Giác nói: “Chúng ta đi thôi, chú cũng đã tới rồi, ngày mai anh đi gặp chú đi.”
”Được.”
Lăng Giác đứng dậy trước, rất tự nhiên kéo cánh tay Vinh Thiển, trong chớp mắt giúp cô xếp ghế lại. Vinh Thiển nhìn phía bên cạnh Lệ Cảnh Trình: “Túi xách của tôi.”
Lệ Cảnh Trình ngồi đó không nhúc nhích.
Càng không có ý trả túi lại cho Vinh Thiển.
Cô nhoài người qua bàn. Bởi vì cái túi được đặt tuốt vào trong, Vinh Thiển chỉ có thể nghiêng người tới, móc ngón tay vào dây túi. Bàn tay Lệ Cảnh Trình đè mu bàn tay cô lại. Khoảng cách giữa hai người rất gần, dường như chỉ cần ngước nhìn là có thể trông tới đáy mắt nhau.
”Vinh Thiển, hắn là chồng em thật ư?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

