-----
Vinh Thiển ngẩn ngơ. Cái cảm giác đau nhói đã từ lâu không có nay lại xuất hiện. Lệ Cảnh Trình vẫn cứ ôm cô không buông.
Vết thương lòng của cô không hề nhẹ. Cô chưa bao giờ rời khỏi Nam Thịnh, từ nhỏ lại có vị hôn phu định trước cùng gia đình che chở, đến bây giờ vì sao lại chịu đắng cay như thế?
Nhưng cô cũng không hẳn hạnh phúc từ bé. Được gia đình che chở thì sao? Chẳng phải cô vẫn luôn cảm thấy sợ hãi hay sao?
Lệ Cảnh Trình nhẹ nhàng vỗ về cần cổ cô. Anh đã bỏ mặc cô lưu lạc ba năm bên ngoài, chẳng quan tâm. Thật ra quãng thời gian Vinh Thiển rời đi, Lệ Cảnh Trình không chịu nổi, chỉ dốc sức lật tung khắp nơi tìm tung tích cô, muốn bức cô đến chết. Nhưng nhìn thấy Gạo Nếp khóc suốt một ngày một đêm đòi mẹ, anh lại không nhẫn tâm.
Sau này, có nhiều lúc anh không kiềm chế được mình, cứ nhìn Gạo Nếp. Con bé càng lớn càng xinh đẹp, thế nhưng lại thiếu vắng một người mẹ.
Vinh Thiển vẫn không trở về.
Cho dù là một lần quay lại, liếc mắt nhìn con bé cũng không có.
Tính cách cô ương ngạnh, Lệ Cảnh Trình hiểu rõ. Anh cũng không còn dành thời gian, sức lực tìm cô nữa. Anh cũng không còn quan tâm tới ai. Có lẽ bên cạnh cô không thiếu người lo lắng, rồi cô sẽ lại tìm thấy hạnh phúc mới thôi.
Lệ Cảnh Trình lùi ra sau một bước, Vinh Thiển sửa lại vòng cổ.
Bảo mẫu nghe thấy có động tĩnh bên ngoài, mở cửa, liền trông thấy hai người im lặng không nói gì đang đứng bên ngoài.
Vinh Thiển nhìn Lệ Cảnh Trình rồi xoay người vào phòng. Anh cũng đi theo sau cô vào phòng không chút khách sáo.
Bảo mẫu xuống dưới lầu lấy xe đẩy. Vinh Thiển ôm lấy Tụng Tụng mà cưng nựng.
”Có một số việc, nếu anh muốn biết thì tôi sẽ nói.”
Cô cầm chén nước: “Năm thứ nhất, tôi làm ở một chỗ có mức lương cùng đãi ngộ rất tốt, không cần lo đến cơm áo gạo tiền. Ông ngoại lúc ấy đã lớn tuổi, bà ngoại và mẹ thì đã qua đời. Sau khi mẹ tôi mất, tính cách ông ngoại trở nên quái gở, luôn cho rằng không ai thèm để ý, nói với ông một lời quan tâm, chăm sóc. Dần dần, người thân quen không còn lui tới thăm hỏi nữa. Khi đó vì vấn đề tuổi tác mà ông không đủ sức để tự lo ình. Mẹ tôi qua đời không lâu thì xuất hiện một người rất được ông ngoại coi trọng, tên là Lý Năng Hạo, tính cách kiên định, có năng lực làm việc, trình độ nghiệp vụ đều tốt. Hắn thay ông chèo chống công ty, vực dậy rồi tạo nên một tập đoàn cao cấp có vị thế tốt. Ông ngoại rất vui, cũng vì thế mà nhận hắn làm con nuôi.”
”Hắn chính là chủ tịch hội đồng quản trị công ty bây giờ?”
Vinh Thiển gật đầu: “Năm ấy, khi tôi chưa rời đi, hắn đối xử với ông ngoại rất tốt, luôn ở bên cạnh ông, nhưng chuyện công ty lại chỉ nói cho ông mấy câu vụn vặt, lại còn lo bữa cơm cho tôi đầy đủ...”
Lệ Cảnh Trình nghĩ lại, không ngờ một ông già khôn khéo trong thương trường lại có ngày bị hậu bối lấy vải thưa che mắt như thế!
”Đến một hôm…” Vinh Thiển nhớ lại chuyện xảy ra hai năm trước, lòng đau nhói: “Tôi vừa về nhà, người giúp việc liền báo rằng ông ngoại đnag cấp cứu ở bệnh viện. Lúc tới bệnh viện liền thấy Lý Năng Hạo đang đợi ở ngoài phòng cấp cứu. Ông ngoại được trả về nhà. Bác sĩ có nói, bệnh của ông phát tác, lại không uống thuốc đúng liều đúng giờ. Nhưng tôi biết, ông ngoại luôn rất tự giác uống thuốc đều đặn, không bỏ một viên nào...”
Cô nói đến đây, Lệ Cảnh Trình cũng đã nắm được phần nào.
Lý Năng Hạo thuận lợi tiếp quản công ty, trở thành người thừa kế duy nhất.
Vinh Thiển không có phần thừa kế công ty, chỉ được nhận một khoản tiền nhỏ, sau này thì xảy ra chuyện cô mất tích.
Lệ Cảnh Trình hỏi một câu như vậy khiến cô hơi bất ngờ.
”Những lời ấy đều là thật.”
”Tôi không tin. Em chỉ vì muốn trả ơn cứu giúp liền sinh con cho người ta? Em là loại người như thế sao?”
Vinh Thiển cố gắng che giấu vẻ bối rối.
”Tôi nói rồi, anh không tin cũng mặc kệ.”
”Vậy tại sao thái độ của em với tôi vẫn không thay đổi? Em không cho tôi cơ hội đã đành, đến cả một cái liếc mắt cũng ích kỷ giữ lấy. Em nói ông ngoại em gặp chuyện không may một năm trước, Tụng Tụng hai tuổi, nói cách khác, em vừa được người ta cứu liền sinh con cho người đó, không màng đến yêu đương nam nữ. Em mà cũng tuỳ tiện đến vậy ư?”
Vinh Thiển bị Lệ Cảnh Trình hỏi dồn dập, á khẩu không trả lời được. Vì anh luôn không ngừng truy hỏi cho nên cô mới nói vài câu, thế nhưng không ngờ anh vẫn hỏi dồn dập như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

