-----
Nét mặt Vinh Thiển khẽ thay đổi, như cười như không: “Đưa cô ta đi bệnh viện, tại sao?”
Lệ Cảnh Trình vừa muốn nói, nhưng “bệnh” của Tống Trĩ Ninh lại là đau bụng kinh, anh nên mở miệng như thế nào?
Anh tiến lên, Vinh Thiển lui lại về phía sau.
Lệ Cảnh Trình mở miệng: “Anh chỉ muốn ôm em một cái.”
”Anh đừng có nằm mơ.”
Anh thấy cô tránh né mình, không thể làm gì khác hơn là buông hai tay ngồi xuống mép giường, kỳ thực, anh hoàn toàn chưa nghĩ ra cách giải thích cho cô dễ hiểu, muốn ôm cô, chỉ là lời nói ra lại khó.
”Năm đó Tống Trĩ Ninh rời đi, anh cũng canh cánh trong lòng, lòng tự trọng bị tổn thương, cảm thấy anh và cô ấy như thế, vì sao lại không một nói một lời mà rời đi?”
Vinh Thiển dựa vào tủ đầu giường, im lặng.
”Mãi đến ngày đó, nhìn thấy cánh tay của cô ấy...”
Vinh Thiển nghĩ tới ý tứ trong những lời này, Lệ Cảnh Trình cũng không để cho cô có thời gian suy nghĩ linh tinh: “Anh đã nói với em, lúc trước anh làm em tổn thương, là bởi vì anh phát bệnh, đối với Tống Trĩ Ninh cũng vậy, tay của cô ấy là do anh gây ra.”
Cái miệng nhỏ nhắn của Vinh Thiển khẽ nhếch lên, quả thật là cô không muốn cánh tay bị thương của Tống Trĩ Ninh có chút quan hệ nào tới Lệ Cảnh Trình.
Anh thu lại ý cười, sắc mặt không khỏi ngưng trọng: “Anh còn nhớ, trước đó anh mạnh mẽ đẩy cô ấy ra, nhưng anh không nghĩ tới cô ấy lại bị thương nặng như vậy.”
Vinh Thiển đem điện thoại ném lên trên tủ đầu giường: “Cô ấy đối với anh, có phải chưa dứt tình cũ hay không?”
”Có thể là không cam lòng, cô ấy bị thương một tay, anh lại có sự nghiệp như ý cùng gia đình hạnh phúc.”
Cô đứng dậy, do dự một lúc rồi bước tới bên cạnh Lệ Cảnh Trình, Vinh Thiển vòng tay qua người anh, để anh ngả vào trong lòng cô.
”Trong người anh, rốt cuộc là có bệnh gì?”
Lệ Cảnh Trình buông hai tay đặt trên đầu gối, lắc đầu: “Nguyên nhân của bệnh thì không rõ, anh làm kiểm tra tổng quát cũng không tìm ra được, bác sĩ nói nguyên nhân là do tâm trí của anh, nhưng ngoại trừ lần bị nhốt trong kho lạnh, từ bé đến giờ anh hoàn toàn không gặp tương tổn gì cả.”
Vinh Thiển cũng hiểu được, cô thẳng lưng: “Lúc anh phát bệnh, chính bản thân mình cũng không không chế được sao?”
Lệ Cảnh Trình lắc đầu: “Giống như bị phát điên vậy, đầu đau như muốn nứt ra, không thể phát tiết ra ngoài, toàn thân giống như bị dao cắt.”
Rốt cuộc thì Vinh Thiển cũng không đành lòng, cũng không muốn để anh nghĩ thêm nữa, cô đưa hai tay ôm chặt đầu anh, sau một lúc lâu, cô nghĩ đến chuyện anh mới làm, lập tức buông tay ra.
Anh đang nghiêng nửa người, giơ tay lên muốn kéo cô lại: “Làm sao vậy?”
”Anh vì làm cô ta bị thương mà muốn bồi thường, vì sao lại không nói cho em?”
Cơn giận của Vinh Thiển còn sót lại chưa tiêu tan: “Đừng nói là sợ em tức giận, Lệ Cảnh Trình, anh có dám cam đoan, anh đối với cô ta một chút xíu tình cũ cũng không còn chứ?”
Lệ Cảnh Trình đưa tay lên cao: “Quan niệm của gia đình anh nặng như vậy, em còn không hiểu sao?”
”Em không hiểu.” Vinh Thiển nghĩ anh thật sự là tài tình, cô cầm lấy điện thoại của anh mở ra xem: “Em còn phải nhìn xem, có phải trong danh bạ còn có người sửa máy điều hòa không khí không, hay là còn có người chuyên sửa ống nước nữa?”
Lệ Cảnh Trình không khỏi bật cười: “Thật không có, chỉ có sửa máy vi tính.”
”Anh còn tự mình đưa cô ta về nhà?”
”Lúc từ bệnh viện đi ra, anh cũng không thể đem cô ấy ném bên lề đường.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

