-----
Tống Trĩ Ninh bước nhanh về phía trước, bàn chân trần trắng trẻo dẫm lên nền đất xù xì, cánh tay xuôi hai bên người. Lệ Cảnh Trình đứng tại chỗ rất lâu. Anh nghiêng đầu nhìn về phía ngôi biệt thự. Nhớ lời của chủ nhiệm Vương, anh nhấc đôi chân cứng ngắc bước nhanh theo sau Tống Trĩ Ninh.
Tống Trĩ Ninh nghe được tiếng bước chân càng lúc càng gần, nhưng cô không cười nổi. Lệ Cảnh Trình đuổi theo cô cũng vì sợ cô gặp chuyện không may, thương hại cô sao?
Cô luôn luôn kiêu hãnh, trước giờ không chịu được cảnh người khác cứ một mực bám dính lấy mình; nhưng lúc này, việc cô đang làm được coi là gì đây?
Lệ Cảnh Trình đi tới trước mặt cô, chặn đường cô lại: “Trong lòng đang nghĩ quẩn à?”
Tống Trĩ Ninh cũng không ngẩng mặt lên: “Em nghĩ quẩn thì năm đó em chịu được kết quả này sao? Bây giờ chẳng qua là chịu thêm lần nữa thôi, chẳng lẽ em không chuẩn bị tâm lý được sao?”
Lồng ngực Tống Trĩ Ninh phập phồng mấy cái, vẻ khó tin trong mắt sớm biến thành phẫn nộ.
Cô thực sự không hiểu được - sao Lệ Cảnh Trình có thể bình thản mà nói ra những câu gây tổn thương người khác như vậy chứ!
Tống Trĩ Ninh nắm tay lại đánh vào ngực anh: “Lệ Cảnh Trình, năm đó, lúc em khổ sở sợ hãi, anh đã tới sao? Khi hết lần này tới lần khác em nghe người ta nói cánh tay mình không cứu chữa được nữa, anh đã tới sao? Bây giờ anh nói chuyện đã lạnh lùng như thế thì cũng đừng xen vào chuyện của em nữa!”
”Cố bám dính lấy chuyện năm đó phải không? Tống Trĩ Ninh, tôi để em đi chưa?”
Cô dừng tay lại, Tống Trĩ Ninh đã rớm nước mắt: “Anh đang muốn em phải ân hận về những việc đã làm sao?”
”Tôi muốn em nhìn hướng về phía trước mà sống.”
Tống Trĩ Ninh lại đánh vào ngực anh mấy cái: “Lệ Cảnh Trình, những câu này không phải là thất vọng, mà là tuyệt vọng, tuyệt vọng! Anh hiểu cái cảm giác đó ư?”
Sao Lệ Cảnh Trình lại không hiểu?
Lực đánh của hai tay cô cũng không thể mạnh như nhau. Anh giữ hai tay Tống Trĩ Ninh lại, anh chưa từng thấy bộ dáng phát điên này của cô.
”Đã không thể vẽ tranh vậy hãy làm tốt việc ở phòng triển lãm đi. Tôi có thể giúp em.”
Tống Trĩ Ninh gục đầu vào ngực Lệ Cảnh Trình.
”Đi thôi, tôi chở em về.”
”Trong lòng em khó chịu, không muốn về phòng triển lãm, càng không muốn về nhà.”
Lệ Cảnh Trình nắm lấy bả vai cô, khẽ đẩy cô ra: “Vậy chí ít tôi đưa em tới nơi nào an toàn đã, em muốn ngồi ở đâu thì cứ ngồi.”
Tống Trĩ Ninh nhìn ra được anh đang mất kiên nhẫn; mà giữa cô và Lệ Cảnh Trình, sợ là anh chỉ vì trách nhiệm và áy náy thôi; dù là niệm tình cũ, nhưng cũng vì đôi tay cô, đúng không?
Cô không la khóc. Chẳng có ý nghĩa.
Tống Trĩ Ninh quay lại chỗ cũ, nhặt chiếc giầy bị rơi, mang vào.
Lau khô nước mắt, cô vẫn là một Tống Trĩ Ninh kiêu ngạo. Nhìn bóng lưng cô đi tới cạnh xe, Lệ Cảnh Trình đi theo qua.
”Ba hư đi đâu rồi ạ?”
Gạo Nếp rất muốn tới chỗ ông ngoại, chắc chắn ở đó chơi rất vui. Con bé nhích mông ngồi sát lại Vinh Thiển: “Mẹ, mẹ gọi cho ba đi!”
Vinh Thiển như mới chợt nghĩ ra. Cô lấy di động, tìm số của Lệ Cảnh Trình.
Tiếng chuông điện thoại trong không gian yên tĩnh chật hẹp nghe có vẻ càng vang dội. Lệ Cảnh Trình lấy ra xem, vừa lái xe vừa nghe máy.
”Alo.”
”Cảnh Trình, anh xong việc chưa?”
Lệ Cảnh Trình đưa ánh mắt liếc lên kính chiếu hậu, lướt qua hình ảnh Tống Trĩ Ninh ngồi bên cạnh.
”Vẫn chưa. Vừa mới tiếp chuyện với một vị tiền bối xong, còn chút việc nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

