——-
Vinh Thiển nắm chặt cái ly trong tay, khẽ mím môi.
”Anh đã làm thủ tục ly hôn?”
Lệ Cảnh Trình chỉ cảm thấy tóc gáy đều dựng cả lên, nhưng anh là ai chứ, chính là người có khả năng nói dối như cuội mà mặt không đổi sắc, tâm không run rẩy.
”Nếu anh ly hôn, em còn có thể là của anh sao? Em còn có thể ngoan ngoãn đồng ý đi cùng anh sao?”
”Đúng là không thể.” Vinh Thiển không nghi ngờ anh, ngón tay vỗ về chơi đùa miệng ly.
Cô trả lời không chút do dự như vậy, không thể nghi ngờ ở trong lòng Lệ Cảnh Trình lúc này đang lục đục không yên, ánh mắt cũng trở nên u ám.
Vinh Thiển rũ mi mắt xuống, đồng thời che giấu đi một tia cảm xúc khác thường trong đáy mắt.
Cô thật sự không nghĩ rằng Lệ Cảnh Trình sẽ không ly hôn. Nhận được đáp án này, cô mới phát hiện dường như trong tim mang theo một chút niềm vui nào đó đang không ngừng nhảy nhót.
Ngón tay Lệ Cảnh Trình gõ nhẹ trên mặt bàn nhẹ, nhất định không thể cho Vinh Thiển biết sự thật về chuyện ly hôn, tạm thời cứ thế này trước.
Ăn xong cơm chiều, Vinh Thiển ngồi ở vị trí kế bên ghế lái: “Sáng sớm mai anh nhớ tới đón em.”
Người đàn ông đang lái xe đột nhiên nghe nói như thế, tâm tình không khỏi kích động, nửa người trên ngồi thẳng lên: “Ngày mai trở về Đế Cảnh?”
”Em cũng không giống anh, cầm đồ của người khác còn có thể đem ra hùng hổ mà uy hiếp, vật kia liên quan đến bao nhiêu mạng người. Em đồng ý trở về Đế Cảnh thì anh mới có thể đem số liệu kia giao ra đúng không?”
”Đương nhiên, anh là công dân tốt rất tuân thủ pháp luật.”
Thiếu chút nữa thì Vinh Thiển tức hộc máu.
Sau khi về đến nhà, Vinh Thiển thu dọn một ít đồ đạc, sau này thiếu cái gì, sẽ trở về lấy sau.
—-
Đế Cảnh.
Lệ Cảnh Trình đi vào phòng khách, Thẩm Tĩnh Mạn và Thịnh Thư Lan đang ngồi trên sô pha xem ti vi. Chuyện hôn lễ gác lại, Thẩm Tĩnh Mạn còn tức giận hơn so với Thịnh Thư Lan.
Thấy anh bước đến, Thịnh Thư Lan để quyển sách trong tay xuống liền đứng dậy, “Cảnh Trình, anh không cần cảm thấy khó xử, ngày mai em sẽ về Lại Hải.”
Lệ Cảnh Trình nhìn cô: “Anh gọi tài xế đưa em về.”
Đáp án này, rất rõ ràng.
Thịnh Thư Lan khó khăn nuốt khan: “Không cần, em tự mình về được rồi.”
”Anh nói, để tài xế đưa em về.”
Cô đành hạ giọng nhu nhược thuận theo: “Dạ.”
Thẩm Tĩnh Mạn ngồi tại chỗ, cũng không lên tiếng.
”Đây là ý của con.”
”Con —— “
”Là con ép cô ấy.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

