---
Thẩm Tĩnh Mạn vẻ mặt nghiêm túc: “Có gây ra được chuyện gì không, cô còn không rõ?”
Củng Dụ thờ ơ nhún vai: “Có biếu không cho con trai tôi, nó cũng không thèm.”
Lệ Cảnh Vân ra hiệu bảo quản gia mang hành lý đi: “Được rồi! Suốt ngày nhao nhao, một giây cũng không được yên.”
Người trụ cột gia đình lên tiếng, tức khắc không ai dám ồn ào nữa.
Lúc Thịnh Thư Lan ở trên lầu, nghe tiếng còi xe, cô nhoài nửa người ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy xe đi đón đã về.
Ngay từ hai ngày trước, chỉ có mình cô bắt tay vào thu dọn căn phòng kia, ngay cả người giúp việc cô cũng không sai làm.
Cô sửa sang lại cổ áo, xoay người bước nhanh ra ngoài.
Tiếng bước chân rộn ràng vang vọng trên hành lang, ngay khi cô sắp xuống lầu, đang tới gần cầu thang, cửa phòng bỗng nhiên được mở ra. Thịnh Thư Lan liếc mắt nhìn, trong lòng kinh hãi.
Không phải giờ này anh ta nên ra cửa đón cùng cả nhà sao?
Người đàn ông nhìn thấy cô, khóe môi mỏng khẽ cong lên.
Nụ cười nhạt này chẳng có chút ấm áp nào, mà như thể khiến cô rơi xuống hầm băng. Thịnh Thư Lan một tay vịn vào lan can, vừa cất bước bỏ đi, thắt lưng đã bị người ta đột nhiên ôm lấy.
Lưng cô đụng vào lồng ngực rắn chắc, Thịnh Thư Lan không dám lớn tiếng: “Cậu hai, đừng như vậy.”
”Đừng thế nào?”
”Cảnh Trình và Gạo Nếp về rồi, ba mẹ vẫn đang chờ em.”
Thịnh Thư Lan bị người đàn ông phía sau dùng sức áp lên giường. Cô sợ hãi không dứt, khuôn mặt lọt vào giữa chăn nệm: “Cậu hai, để người khác nhìn thấy không được đâu.”
”Ai dám vào phòng anh? Yên tâm đi, không thấy đâu. Chẳng lẽ em còn mong chờ anh cả để ý tới em?”
Đôi mắt Thịnh Thư Lan cay đắng tràn lan. Nếu Lệ Cảnh Trình thật sự để ý tới cô cũng sẽ không vứt cô một mình ở đây nhiều năm như vậy.
Hai ngón tay người đàn ông nắm lấy dái tai xinh xắn của cô, thấy chọc đùa không có kết quả, hắn liền há miệng.
Vì hành động này của hắn mà Thịnh Thư Lan cứng đờ cả người: “Ở ngoài có người thật đấy, anh ý tứ chút!”
Kẽ răng người đàn ông day kéo cô: “Anh bảo em không được đính hôn, em lại dùng dằng lâu như vậy. Rốt cuộc em muốn làm người phụ nữ của anh cả đến sao?”
”Tôi vốn là người của anh ấy.”
Thịnh Thư Lan cảm thấy được rất rõ người phía sau cứng đờ.
Bàn tay người đàn ông lườn qua nách cô, phủ lấy phía trước người cô rồi bóp chặt; tay kia đẩy lưng quần cô ra, tiến vào trong thăm dò.
Cô cả kinh, nước mắt tràn ra, hai tay ngang đầu, nắm chặt tấm chăn màu đen tuyền: “Cậu hai, xin cậu tự trọng!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

