——-
Lệ Cảnh Trình không chịu quay ra, có thể việc phân tích dữ liệu đã xong rồi.
Vinh Thiển chán chường, thỉnh thoảng nhìn sang người đàn ông. Cô sờ sờ cần cổ, cô đã không còn thấy chuyện trước kia bi thảm thế nào nữa rồi, mọi chuyện đều đã qua, như thể chưa từng tồn tại.
Dù lời nói dối này trăm phần trăm có ý lừa mình dối người.
Cô ngồi trên bãi đá ngầm, đung đưa đôi chân: “Khi nào chúng ta trở về?”
”Em hỏi câu này hơn trăm lần rồi.”
Lệ Cảnh Trình ở ngay cạnh cô, tay cầm notebook, đang coi kỹ lưỡng các dữ liệu đã được phân tích.
Vinh Thiển đè màn hình lại.
Người đàn ông thắc mắc, ngẩng đầu nhìn cô: “Làm gì vậy?”
”Không được nhìn.”
”Vì sao?”
”Đây là cơ mật của cảnh sát.” Vinh Thiển vươn tay giật lại máy vi tính: “Bọn họ bảo anh giải mã, không phải bảo anh nghiên cứu dữ liệu bên trong.”
Lệ Cảnh Trình đẩy tay cô ra: “Anh chỉ tiện thể nhìn thôi, những thông tin này đều phải ghép với mật mã tương ứng mới biết đó là gì. Anh nhìn cũng không hiểu.”
”Thật không?” Vinh Thiển nửa tin nửa ngờ, không hiểu mà anh lại nhìn chằm chằm nó cả buổi chiều.
Lệ Cảnh Trình để máy tính lại lên đùi. Vinh Thiển chống hai tay bên người, nhìn đăm đăm mất hồn về phía mặt biển cách đó không xa.
”Vinh Thiển!”
Người đàn ông bên cạnh khẽ gọi cô.
”Hửm?”
”Không lâu nữa, anh phải về Lại Hải.”
”Gì cơ?” Vinh Thiển ngồi thẳng người dậy: “Vì, vì sao?”
Cho tới bây giờ cô vẫn luôn cảm nhận được rằng, Lệ Cảnh Trình vẫn luôn ở sau lưng cô - khi cô hận thù không muốn nhìn nữa, quay đầu bước đi; cho tới lúc cô trở lại, anh vẫn đang ở nơi này.
Ai lại có thể cam tâm tình nguyện đợi một người lâu như vậy, lâu như vậy chứ?
Tay Vinh Thiển tay bị kéo qua, Lệ Cảnh Trình mở miệng: “Đi về với anh!”
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Bàn tay Lệ Cảnh Trình nắm chặt thêm một chút: “Về Lại Hải, có anh, còn có con. Ở Nam Thịnh trừ ba em ra, em còn gì để lo nữa? Chúng ta có thể đưa ba cùng về.”
Ánh mắt anh mang vẻ thăm dò. Anh cũng thấy lo sợ, sợ sẽ thấy trong mắt Vinh Thiển có quá nhiều quyến luyến.
Chuyện Lăng Giác mới xong xuôi, nhưng tình cảm thanh mai trúc mã tàn héo kia không chừng vẫn còn khả năng tro tàn lại cháy.
Sâu trong mắt Vinh Thiển ẩn chứa vẻ do dự. Cô muốn ở cùng con, nhưng cô vẫn chưa nghĩ kỹ càng chuyện nhảy vào cuộc sống cũ trước kia.
Về chuyện này, quan hệ giữa cô và Lệ Cảnh Trình cũng không thể đơn giản hơn, huống hồ bọn họ vẫn chưa ly hôn.
Cái Vinh Thiển sắp phải đối mặt chính là nhà họ Lệ, cùng với người mãi mãi được xem là con gái trong nhà, Thịnh Thư Lan.
Cô còn phải rời xa thành phố nơi cô đã được sinh ra và lớn lên này, rời xa tất cả bạn bè của cô, rời xa sự nghiệp cô mới tạo dựng...
Đây không phải là ba năm, năm năm, mà có thể sẽ là cả đời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

