——-
Người đàn ông không kịp kêu thảm, lúc té xuống, con dao nhỏ từ cổ Vinh Thiển rơi theo xuống.
Vinh Thiển đau đớn khó chịu, cô không nghĩ mình có thể thở được nữa, cô cho rằng cô sắp chết rồi.
Thanh Ngọc phản ứng nhanh nhất, lao tới đón cơ thể quỵ xuống của cô: “Vinh Thiển! Vinh Thiển!”
Có mấy người chạy tới, giúp tháo sợi dây thừng quanh cổ cô ra. Thanh Ngọc lấy tay đè vết thương của cô lại.
Vinh Thiển không nói được câu nào. Cô nhìn chằm chằm bầu trời, đêm nay ánh trăng đặc biệt sáng tỏ, chiếu phảng phất lên người nhưng lại không có một tia ấm áp. Cô cảm thấy có chút hơi lạnh tỏa ra từ người mình, nỗi sợ hãi cái chết tràn ngập quanh cô. Dù đã phải trải qua những chuyện không thể chịu đựng, nhưng Vinh Thiển chưa từng nghĩ tới cái chết, cô rất rất muốn sống, dù ở nơi hang cùng ngõ hẻm, chỉ cần được hít thở một ít không khí thôi cũng được.
Lúc mở mắt lại được, nhìn thấy trần nhà màu xám trắng trên đỉnh đầu, cô nghiêng mặt qua, đứng cạnh giường là một phụ nữ lạ mặt.
Thanh Ngọc chống nạng, mặc đồ bệnh nhân giống Vinh Thiển. Cô ấy đi tới giường, Vinh Thiển thấy nụ cười trên khuôn mặt cô ấy: “Cho tôi ngồi với cô ấy một lúc, trong phòng bệnh buồn chết đi được! Thôi mà, được mà, xem mặt chị biến thành màu đen kìa, sao anh rể chịu được chị nhỉ?”
Nữ cảnh sát kia cũng không có cách nào: “Không ở lâu được đâu, cô còn mang vết thương trong người đấy!”
”Yes, madam!”
Nữ cảnh sát xoay người đi ra. Thanh Ngọc bỏ nạng ra, ngồi xuống cạnh giường Vinh Thiển: “Cô đừng nói chuyện, vết thương vừa mới khâu xong thôi. Nhưng đừng lo lắng quá! Đừng làm rách chỉ, cố gắng làm vết sẹo nhìn bớt đáng sợ hơn...”
Thanh Ngọc sờ đầu cô, cô ấy cũng không giỏi nói mấy lời an ủi.
Vinh Thiển khó khăn muốn mở miệng, Thanh Ngọc tựa như biết cô muốn nói gì: “Đừng lo lắng, vết cắt chưa tới yết hầu đâu. Cũng may sợi dây thừng trên cổ cô đã chặn hơn phân nửa lực rồi. Đúng rồi, tên tôi không phải là Thanh Ngọc. Tôi là Thanh Giác, Tống Thanh Giác.”
Vinh Thiển nghe vậy, yên tâm hơn rất nhiều.
Vinh Thiển nhìn về phía Tống Thanh Giác, mặt mũi cô ấy bầm dập, chân còn què, chẳng tốt hơn cô chỗ nào.
Tống Thanh Giác quan sát khuôn mặt cô: “Cô không sao thì tôi an tâm rồi. Thật sự không nghĩ cô sẽ hành động như vậy, khi đó hù chết tôi.”
Lúc ở trên thuyền, Tống Thanh Giác nói rất ít, đại đa số thời gian chỉ quan sát; nhưng khi ở riêng, cô ấy cũng thích sự sôi nổi.
Khoảng thời gian nằm viện sau đó Tống Thanh Giác đều ở cùng cô. Cô ấy còn nấu canh đem tới cho Vinh Thiển. Cũng chính ở tại bệnh viện này, Vinh Thiển đã quen ông Lăng.
Cô như vầy nên tạm thời cũng không cách nào trở về Nam Thịnh. Tống Thanh Giác biết cô học giám định bảo vật liền giới thiệu ông Lăng cho Vinh Thiển.
Vinh Thiển nhìn ra ông Lăng coi Tống Thanh Giác như con ruột, chỉ là cô vẫn chưa từng gặp cậu chủ nhà họ Lăng.
Sau khiVinh Thiển xuất viện, Tống Thanh Giác đưa cô về chỗ ở nho nhỏ của mình. Hai người tình cảm như chị em, sống cùng nhau một thời gian.
Tống Thanh Giác đều tự tay chăm sóc Vinh Thiển. Chỗ cô ấy thuê không rộng, Vinh Thiển có hỏi cô ấy, không phải là cảnh sát nữ nên được làm việc ở nơi cố định sao?
Lúc đó, Tống Thanh Giác đang ngồi trước cửa sổ, gối ôm bằng nhung màu hồng bật lên nét nữ tính của cô ấy. Cô ấy ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu sáng vẻ thanh khiết của cô ấy: “Thiển Thiển, cảnh sát cũng phân ra nhiều dạng. Chị tin em, em cũng tin chị. Thân phận của chị không thể công khai được. Người ta nếu có điều tra chi tiết về chị, chị cũng chỉ là thành phần tri thức nhỏ bình thường thôi.”
Vinh Thiển không khỏi nhìn cô ấy bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Tống Thanh Giác chắc hẳn là cảnh sát nằm vùng giống như những phim trên tivi hay chiếu đúng không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

