——-
Là Lệ Cảnh Trình nhận điện thoại.
Vinh Thiển có chút vui mừng trong lòng, chỉ cần nhận được điện thoại, cho dù như thế nào anh cũng sẽ không bỏ mặc cô.
Vinh Thiển ra hiệu với người đàn ông kia, ý bảo hắn đưa mình nghe điện thoại.
Tên kia thấy tình hình đó liền lấy tay ra sức chỉ vào cô, ý không cho phép cô lên tiếng
Hắn còn đang nghĩ nên đòi bao nhiêu tiền cho thích hợp, nhưng cuối cùng, khi cần phải nói thứ nên nói thì hắn lại cất cao âm giọng: “Alo!”
Tút tút tút_____
Đầu dây bên kia không nói đến câu thứ hai đã cúp máy.
Căn bản không cho bên này cơ hội đàm phán.
Vinh Thiển mới chớm được hi vọng trong nháy mắt đã bị dập tắt.
Cảm giác đó thật hệt như vừa ở một nơi hoa nở xuân về nhưng trong chớp mắt lại rớt vào địa ngục âm u.
Đó là một nỗi tuyệt vọng thực sự.
Cô trợn to mắt, khó tin lắc đầu.
Vinh Thiển bổ nhào tới muốn cướp điện thoại: “Lệ Cảnh Trình! Lệ Cảnh Trình! Là tôi! Đừng cúp điện thoại, là tôi!!!!!!!!!!! “
Trong khoang thuyền, giọng nói cao rõ nghe rất trống rỗng.
Vinh Thiển nắm cánh tay tên kia, giành giật cơ hội cuối cùng: “Để tôi gọi điện thoại lại được không? Tự tôi sẽ nói chuyện với anh ấy, các người muốn bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề.”
Tên kia hất cánh tay: “Tao thấy mày muốn chết rồi!”
”Anh ấy nhất định là nghe thấy giọng người lạ nên...”
”Chồng sắp cưới của mày không phải đang sốt ruột tìm mày à? Đã như vậy thì cuộc điện thoại nào nó cũng phải tiếp cho cẩn thận. Nhưng mà mày coi, thái độ của nó sao chứ?”
Mấy kẻ đó đều là những kẻ tinh ranh; muốn gạt, dễ như vậy sao?
Vinh Thiển kiên trì: “Đưa di động cho tôi, tôi tự mình gọi. Còn không ông hãy để anh ấy nghe được giọng của tôi.”
”Cút ngay!” Tên kia đẩy mạnh cô văng ra hai bước, sau đó ấn đầu cô xuống, lại cho Vinh Thiển một cái tát. Cô gái đằng sau vội vàng đi tới che chở, lại bị hắn đạp mạnh một cú vào bụng dưới. Cả hai cô đồng loạt ngã xuống sàn.
Vinh Thiển bưng mặt, có thể cảm giác được mặt mình sưng lên rõ ràng, tai nghe ong ong.
Cô gái bên cạnh ôm bụng đau đớn, Vinh Thiển cúi xuống: “Cô bị sao vậy, không có sao chứ?”
”Đau quá, đau muốn chết.”
Vinh Thiển nhìn cô ấy, nhíu chặt chân mày: “Không sao chứ?”
”Không chết được đâu, tôi giả bộ.”
Cô gái nhìn Vinh Thiển: “Sao cô lại rơi vào tay bọn này?”
Một lời khó nói hết, Vinh Thiển cúi đầu: “Tôi bị té xuống biển, lúc tưởng mình sắp chết thì bọn chúng kéo tôi lên.”
”Sợ đúng không?”
”Chúng ta đang đi đâu?”
Cô gái chỉ chỉ phía sau: “Bọn chúng mua lại những cô gái này với giá thấp, đủ các quốc gia và khu vực.”
Vinh Thiển kinh ngạc.
Cô gái hạ giọng: “Ra khỏi vùng biển này, phía trước chính là thành phố Bạch Sa.”
Thành phố Bạch Sa?
Đây không phải là địa danh ăn chơi của những kẻ giàu có nổi danh cả nước sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

