Beta: Rainie
——-
Hai năm trước.
Vinh Thiển vào sân, gần đây sức khỏe của ông ngày càng kém, bác sĩ đến xem, dặn là phải tĩnh dưỡng nhiều.
Cô ôm một chồng tư liệu trong ngực, mới từ chỗ thầy trở về.
Cửa sắt nặng nề mở ra, ngôi biệt thự nhìn đã nhiều năm, Vinh Thiển đi vào thì thấy bác Cố đang gọi mình: “Tiểu thư, ngài Lí đến tìm.”
”Vâng.”
Vinh Thiển nhìn phía dưới, đi về phía trước, chân dẫm lên trên một nhánh cây chưa được dọn dẹp.
Tiếng gãy răng rắc làm cô kinh hãi nhìn xuống.
Vinh Thiển nhíu mày, mỗi ngày ở đây, cô chưa bao giờ ngừng nhớ nhung con gái Gạo Nếp. Liệu có gọi người khác là mẹ hay không?
Vinh Thiển cúi đầu, im lặng đi tiếp.
Đi vào phòng trong, ông tuổi tác đã lớn nên dọn xuống ở tầng dưới cùng, ra ngoài ăn uống đi đứng cũng tiện hơn.
Vinh Thiển buông sách vở đi đến cửa phòng của ông, cánh cửa cũng không có đóng kín, cô nhìn thấy Lí Trọng Hạo ngồi cùng ông trước giường.
Người đàn ông chặn tầm mắt của Vinh Thiển, cô không nhìn thấy vẻ mặt của ông, Lí Trọng Hạo đang dùng khăn lông ướt lau tay giúp ông, nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng, nhưng nói chung vẫn là chuyện của công ty.
Vinh Thiển vươn tay đóng cửa phòng lại, trong việc đối ngoại Lí Trọng Hạo luôn luôn tốt, đây là chuyện ai ai cũng biết.
Vinh Thiển ngồi ở phòng khách mở mấy bản tư liệu thì có tiếng bước chân đi tới, cô ngẩng đầu: “Cậu.”
Lí Trọng Hạo cũng đã bốn mươi tuổi, nhờ có ngoại hình được chú ý chăm sóc tốt, nhìn qua chỉ tầm khoảng ba mươi, diện mạo xuất chúng. Vinh Thiển nhìn vào phòng của ông: “Ông ngoại có khỏe không?”
”Lát nữa con tự vào xem đi, ba gần đây thân thể cũng không được tốt.”
Cô buông tài liệu xuống, tiễn Lí Trọng Hạo ra cổng sau đó vào phòng ông ngoại.
Ông vẫn chưa ngủ, Vinh Thiển ngồi trên giường: “Ông ngoại, sức khỏe người như thế nào rồi?”
”Yên tâm đi, ông còn muốn sống tới khi con đi lấy chồng đấy.”
Khóe miệng Vinh Thiển cứng ngắc: “Ông ngoại, cậu đi rồi.”
”Nó đến nói với ta chút chuyện của công ty.” Ông kéo tay Vinh Thiển qua: “Bảo bối của ta, thật không thể chấp nhận chuyện mẹ con lại chết oan uổng như vậy, nhưng ít nhất vẫn còn có con, ta thấy cũng đủ rồi.”
Lí Trọng Hạo bình thường rất chững chạc, công ty lại hoàn toàn dựa vào hắn, điểm trọng yếu là, hắn chưa bao giờ thể hiện một chút tư tâm nào.
”Về sau, cho dù ta mất, cậu con cũng sẽ chiếu cố thật tốt cho con, coi con như con ruột.”
Vinh Thiển không khỏi cười ra tiếng: “Con làm con gái của cậu á? Cậu vẫn còn trẻ quá mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

