——-
Một chút cảm giác như bay lên không trung, làm cho Vinh Thiển suýt chút nữa thì gào lên.
Ánh mắt cô nhìn màn hình máy vi tính chằm chằm: “Không có việc gì chứ?”
Ngón tay Lệ Cảnh Trình lần nữa gõ máy tính, gõ lại thứ tự trong hệ thống, cằm anh tựa lên bả vai Vinh Thiển. Cô nhìn thấy những số liệu trên màn hình lớn dần dần được khôi phục.
Chân mày cô nhướng lên lộ vẻ vui mừng, Lệ Cảnh Trình không trả lời, cô cũng đoán được.
”Thật tốt quá, cuối cùng cũng không có việc gì.”
Hai tay anh ôm chặt hông cô: “Đừng vội mừng. Bây giờ là thời điểm quan trọng, nếu xảy ra một chút sơ sót, sẽ thành ra “kiếm củi ba năm thiêu một giờ".”
Tâm tình Vinh Thiển cũng trở nên đặc biệt trầm trọng: “Số liệu này thực sự rất quan trọng sao?”
”Tôi chỉ mới giải mã, còn chưa xem qua.”
Vinh Thiển lôi kéo tay anh: “Vừa rồi anh có sợ không?”
”Có một chút.”
”Tôi vẫn nghĩ anh không sợ trời không sợ đất nha.”
Hai tay Lệ Cảnh Trình lại dùng sức lần nữa: “Vì chuyện này mà em còn nợ tôi một điều kiện, tôi đương nhiên không cho phép bản thân thất bại.”
Lúc này Vinh Thiển mới nhớ tới, mấu chốt là lúc đó Lệ Cảnh Trình cũng không nói rõ điều kiện là gì.
”Mấy người nhờ tôi giải mã, tinh lực tài lực hao tổn không nói, còn có bao nhiêu là nguy hiểm. Tôi còn không cự tuyệt cơ mà?”
Vinh Thiển đung đưa hai chân: “Tôi đi nấu canh, ăn cơm đi.”
Cô trượt xuống khỏi đùi anh.
Lệ Cảnh Trình tắt đi máy tính sau đó đi xuống lầu cùng cô.
Sau khi ăn cơm trưa, Vinh Thiển thấy anh lại muốn lên lầu.
”Tôi ra ngoài một chút được không?”
”Chỉ có thể đi đâu gần đây thôi đấy.”
”Ở gần đây không có người sao?”
Lệ Cảnh Trình một chân đã đặt trên bậc cầu thang, anh quay đầu lại nhìn quần áo Vinh Thiển: “Em không sợ ăn mặc như vậy đi ra ngoài sẽ bị người khác cười nhạo sao?”
Lệ Cảnh Trình liếc nhìn chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, vạt áo bị Vinh Thiển cột túm lại ở thắt lưng, chiếc quần cũng rộng đến kinh người.
Vinh Thiển cắn môi: “Ở đây không có quần áo khác.”
Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, nụ cười như ẩn như hiện: “Đi đi, ở đây sẽ không có ai tới đâu.”
Thật ra Lệ Cảnh Trình rất thích nhìn cô mặc quần áo của anh. Từ trong tới ngoài, mặc dù cô mặc quần áo rộng thùng thình, không thấy rõ được những đường cong tuyệt mĩ, nhưng trong mắt anh lại vô cùng gợi cảm. Đó là một loại cảm giác rất đặc biệt, khiến anh vui vẻ hẳn lên.
Vinh Thiển thu dọn phòng bếp xong liền đi ra ngoài. Vừa đẩy cửa kính ra, gió biển lạnh buốt liền đánh tới. Cô đi tới trước bãi biển, cởi giầy đi chân trần.
Lệ Cảnh Trình ngồi ở trước bàn máy tính.
Anh thấy hơi mệt mỏi nên lấy mắt kính xuống, hai ngón tay ấn ấn giữa trán. Cảm giác đau đầu làm anh khó chịu, đẩy ra ghế đứng dậy.
Anh đi tới phía trước cửa sổ, vén rèm lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

