——-
Vinh Thiển không nhúc nhích. Lệ Cảnh Trình đứng ở cửa: “Em ghét tôi?”
”Có máy sấy không?”
Chỉ cần sấy khô chiếc quần lót này là cô có thể đi rồi phải không?
”Không có.”
”Sao lại không có?” Vinh Thiển thốt lên.
”Tôi tới đây để làm việc, không phải để hưởng thụ.”
Lại là những lời này, nhưng cho dù ở đâu thì cũng phải có một chiếc máy sấy chứ?
Lệ Cảnh Trình giơ tay lên lại lần nữa: “Nếu không em vào trong thay đồ, đi, mấy giờ rồi? Còn bữa sáng nữa?”
Vinh Thiển đỏ mặt, miễn cưỡng nhận chiếc quần lót kia, Lệ Cảnh Trình lại đem một cái túi khác cho cô: “Thay đồ đi, không cần trả lại!”
Cô cầm lấy rồi nhanh chóng vào phòng đóng cửa.
Vinh Thiển đứng ở trước gương, nếu như cô không mặc, chiếc quần kia vẫn ướt, dù có mặc lại nó cũng lộ những thứ không được lộ.
Cô nhìn chiếc quần lót trong tay. Chiếc này vẫn còn mới, nếu như cô thay vào...
Vinh Thiển cau mày, cứ cảm thấy có một điều gì đó rất lạ.
Thay đồ xong, Vinh Thiển xuống lầu chuẩn bị bữa sáng, Lệ Cảnh Trình vào bếp rót cốc nước uống, ánh mắt không tự chủ liếc nhìn mông cô. Áo sơ mi màu trắng mỏng bên ngoài làm rõ màu đen của chiếc quần lót bên trong.
Lệ Cảnh Trình không khỏi bật cười, cô vẫn mặc nó.
Vinh Thiển nghe thấy tiếng cười, quay đầu lại nhìn anh. Cô cảm thấy không thoải mái. Bây giờ cô đang mặc áo sơ mi của anh, không cần nói cũng biết, Lệ Cảnh Trình nhất định là cố ý, đưa áo sơ mi trắng mỏng cho cô mặc, bên trong lại là đồ nội y màu đen, nhìn thế nào cũng thấy.
May mà, lúc nãy cô có mang theo áo khoác.
Lệ Cảnh Trình chống hai tay lên bàn: “Em mặc thế này cũng đẹp đấy chứ.”
Vinh Thiển thật muốn chửi anh vô liêm sỉ.
”Anh ra đây, Gạo Nếp có biết không?”
”Biết.”
”Có khóc hay không?”
”Không có, con bé rất hiểu chuyện.”
Vinh Thiển tắt lửa: “Việc kia có tiến triển gì không?”
Vinh Thiển rửa bát xong, đi vào phòng ngủ của anh thay đồ rồi tuỳ tiện ném lên giường. Cô cầm cọ rửa chùi rửa toilet, chú ý tới mấy chiếc quần lót của Lệ Cảnh Trình vứt bừa bãi trong góc phòng, đều là đồ mới, chắc là anh muốn cô giặt giúp?
Vinh Thiển ngẫm nghĩ một lát rồi đem đống đồ bỏ vào máy giặt. Cô ở đây nghiên cứu quần lót của đàn ông ư? Mất mặt!
Ngoài trời vẫn còn mưa, Vinh Thiển cũng không còn việc gì để làm. Lệ Cảnh Trình ngoại trừ lúc ăn cơm ra, còn lại đều ở trên lầu.
Cô xem tivi một lúc thì chán. Buổi trưa dài quá!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

