“Cô ta đến, tôi tưởng là em.”
Vinh Thiển kéo khóe miệng: “Ai đến mà anh cũng không phân biệt được sao.”
Sắc mặt Lệ Cảnh Trình buồn bã, lúc đó anh cũng không suy nghĩ gì, hiển nhiên nghĩ Thịnh Thư Lan ra Vinh Thiển.
Hai người đứng yên không nhúc nhích chốc lát, Vinh Thiển cảm thấy không hài lòng: “Nếu tôi không quay lại lấy túi xách, chuyện cần làm hai người cũng đã làm xong phải không?”
“Không nên kết luận vô căn cứ.” Lệ Cảnh Trình cũng không lên tiếng phủ nhận.
Thẩm Tĩnh Man đỡ Thịnh Thư Lan bước ra khỏi phòng, Thịnh Thư Lan ra người mềm nhũn dựa vào cửa: “Mẹ, con đi không nổi.”
Thẩm Tĩnh Man gọi người giúp việc đến, đưa cô về phòng.
Thịnh Thư Lan nằm ngang, Thẩm Tĩnh Man ngồi ở mép giường: “Thành công không?”
Cô lắc đầu.
“Không nghĩ tới đầu óc như Vinh Thiển đó còn có thể trở lại, thiếu một chút thôi, haizzz.”
“Mẹ.” Thịnh Thư Lan rất đau ở thắt lưng, miễn cưỡng mở miệng: “Trúng mục tiêu đã định trước rồi, huống hồ, nếu chuyện thành thật mà nói, nhất định Cảnh Trình sẽ không tha thứ cho con.”
“Nhưng đối với nó thì có gì thiệt hại đâu chứ?”
Thịnh Thư Lan suy nghĩ tới mất hồn, Lệ Cảnh Trình đã không còn là Lệ Cảnh Trình trước kia. Anh ta một tiếng Thiển Thiển bảo bối, giọng nói ôn nhu, cực kỳ che chở.
“Mẹ không thấy, khi anh ấy thấy rõ người nằm cạnh là con, ánh mắt giống như muốn ăn thịt người. Anh ấy chưa bao giờ nhìn tỏ vẻ hung ác như vậy với con, khi anh ấy đẩy con xuống đất dường như là dùng hết sức lực, coi con như đôi giày cũ bỏ đi vậy.”
Thẩm Tĩnh Mạn giúp cô chỉnh lại chăn nệm: “Vậy để mẹ thay Cảnh Trình gọi bác sĩ đến khám cho con. Mẹ thấy con bị đẩy ngã không nhẹ.”
“Không.” Thịnh Thư Lan vội vàng ngăn lại: “Con thực sự không sao, nằm nghỉ một lát là được rồi.”
Lúc này nếu kinh động Lệ Cảnh Trình nữa, anh ta nhất định sẽ nghĩ cô có tâm cơ, giả bộ đáng thương.
Vinh Thiển đứng chắn trước mặt Lệ Cảnh Trình, cô ngồi ngay mép giường, vừa ngồi xuống đã đột ngột nhảy dựng lên.
Anh ta mặt lạnh: “Làm cái gì?”
“Lệ Cảnh Trình, nếu như tôi đang cùng người đàn ông khác, bị anh bắt gian tại trận, anh sẽ phản ứng như thế nào?”
Anh tưởng tượng ra màn ấy của Vinh Thiển và Hoắc Thiếu Huyền, sắc mặt thay đổi đến lạnh băng: “Tôi sẽ bóp chết em!”
Vinh Thiển chỉ một ngón tay về phía anh: “Vậy tôi cũng có thể bóp chết anh?”
Lệ Cảnh Trình liền kéo cô qua: “Bướng bỉnh.”
“Thịnh Thư Lan còn bướng bỉnh hơn tôi.”
Vinh Thiển cũng không quan tâm, nhưng khi cô thấy Thịnh Thư Lan nằm trên giường mình, cảm giác như trái tim tan nát thành trăm mảnh.
Mặc dù không phải quá đau đớn, nhưng thật giống như cảm giác những thứ sinh ra vốn đã thuộc về mình lại tàn nhẫn bị cướp mất, mặc dù không tới tình trạng không thể xoay sở, nhưng liệu có có can tâm buông tay?
“Ngày mai thức dậy, tôi đến trường học một chút, tụ tập cùng bọn Mộc Tử.”
“Ngày mai, tôi nói bọn họ trở về.”
Vinh Thiển không khỏi ngẩng đầu, đặc biệt vô cùng kinh ngạc.
Không phải là Lệ Cảnh Trình không nhìn ra tâm tư của Thẩm Tĩnh Mạn, nếu không sớm giải quyết, chẳng phải sẽ lại có chuyện náo loạn hay sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

