Thịnh Thư Lan vẫn còn đang chìm đắm trong suy tư, chẳng lẽ Vinh Thiển đã từng bị Lệ Cảnh Trình cưỡng bức? Mà Vinh Thiển, từ đầu đến cuối tại sao không có phản kháng gì, thậm chí còn cùng anh ‘đồng sàng cộng chẩm’ lâu như vậy?
“Thư Lan tiểu thư, cô ở đây làm gì vậy?” Một giọng nữ từ phía sau lưng truyền đến, là người giúp việc đang bưng điểm tâm trong tay.
“Tôi… Tôi vừa ra ngoài đi vệ sinh một chút.”
Cửa thư phòng bỗng nhiên bị mở ra, Lệ Cảnh Trình vươn tay nhanh chóng lôi Thịnh Thư Lan vào, sau đó đóng sầm cửa lại. Người giúp việc kia bị giật mình hoảng hốt, thiếu chút nữa đổ lật cái chén trong tay.
Thịnh Thư Lan còn chưa đỡ đau thắt lưng, nay lại bị Lệ Cảnh Trình lôi kéo như vậy, cô ta lảo đảo thiếu chút nữa ngã nhoài ra phía trước, may mà có Tống Khiêm đúng lúc đỡ kịp. Lệ Cảnh Trình giơ tay chỉ thẳng mặt cô ta: “Chuyện tốt không học nổi, lại đi học người ta nghe lén.”
“Như vậy làm sao mà còn nuốt trôi được, cậu sẽ không giết người diệt khẩu đấy chứ?”
“Cút!”
Tống Khiêm hướng mắt nhìn Thịnh Thư Lan một cái, sau đó đứng dậy đi ra ngoài.
Cửa thư phòng mở ra rồi lại đóng vào, Lệ Cảnh Trình nghiêm nghị hỏi: “Cô đã nghe được những gì?”
“Cái gì em cũng đã nghe được.” Thịnh Thư Lan cũng không giấu giếm, cô ta rất hiểu Lệ Cảnh Trình, giấu giếm anh là điều ngu xuẩn, chi bằng cứ nói thật.
“Rất tốt.” Lệ Cảnh Trình đi ngang qua người Thịnh Thư Lan, vòng qua chiếc bàn sách, kéo ghế ra ngồi xuống. “Vậy cô hãy nói cho tôi biết, tiếp theo định làm cái gì? Là định nói cho Vinh Thiển biết sự thật kia để cô ấy chủ động rời khỏi tôi, để cô được dịp đục nước béo cò sao? “
Sắc mặt Thịnh Thư Lan trắng bệch, cô ta đau thắt lưng đến nỗi đứng không nổi, chỉ có thể đau đớn nói trong đứt quãng: “Cảnh Trình, anh nghĩ em là người như vậy sao?”
“Trước đây, Thịnh Thư Lan mà tôi biết đương nhiên sẽ không làm như vậy, thế nhưng tôi đã rời khỏi Lại Hải lâu như vậy, tôi làm sao biết cô có thay đổi hay không?”
Thịnh Thư Lan khó nén bi thương: “Đúng vậy, thời gian anh rời đi đã lâu như vậy, lâu đến nỗi con người em như thế nào anh cũng phải suy nghĩ lại.”
Người đàn ông cầm lấy cái bật lửa trên bàn sách, chất liệu bạch kim kia càng làm tôn lên sự cao quý cùng vẻ lạnh lùng của anh, ở đầu ngón tay rất nhanh làm động tác xoay tròn.
Thịnh Thư Lan vẫn nhỏ giọng nói: “Cảnh Trình, anh thật sự yêu cô ta sao? Nhưng mà anh đã lừa gạt cô ấy, trong lòng anh tồn tại một tảng đá, mãi mãi không thể thoải mái được “
Kỳ thực, Lệ Cảnh Trình biết Thịnh Thư Lan là người như thế nào. Cô ta yêu hắn, hơn nữa còn là yêu sâu sắc không cách nào dứt bỏ được. Và đây chính là cô ta đang uy hiếp anh. Thật ra anh cũng không phải là người lương thiện gì, Vinh Thiển đau khổ vì chuyện quá khứ mới có chỗ sơ hở để anh lợi dụng.
“Được, vạch trần sự thật cũng tốt, cô ấy sẽ không chút do dự mà rời khỏi, tôi cũng có thể trở lại những ngày tháng như trước đây.” Lệ Cảnh Trình con ngươi nhẹ nâng nhìn về phía Thịnh Thư Lan, môi mỏng khẽ mím lại, lời nói ra khiến lòng cô chua xót.
“Gặp gỡ Vinh Thiển, thế nào tôi cũng không lường được là mình sẽ thật lòng yêu cô ấy. Tôi thậm chí cảm thấy hối hận trước đây đã sống quá trụy lạc, phóng túng. Nếu cô ấy rời khỏi tôi, tôi sẽ tận lực đem cả Đế Cảnh biến thành một nơi để vui đùa, chỉ cần đây là điều mà cô muốn thấy.”
“Không!” Trước đây Lệ Cảnh Trình là người như thế nào, cô là người rõ ràng nhất. Thịnh Thư Lan lắc đầu.
Lệ Cảnh Trình dời ánh mắt xuống:”Thư Lan, thắt lưng đã đỡ đau chưa?”
Thịnh Thư Lan cảm thấy nơi chóp mũi đau xót, cô nghe được ra ý tứ trong lời nói của anh. Thịnh Thư Lan gật gật đầu: “Ngày mai em sẽ đi.”
Thịnh Thư Lan khó khăn cố gắng đứng vững, hướng cửa nhấc chân lê từng bước một. Thời khắc cô bị Lệ Cảnh Trình kéo vào thư phòng, cô liền biết, chắc chắn anh sẽ không để cô tiếp tục ở lại đây.
Thế nhưng, Cảnh Trình…
Vì sao anh nhất định cho rằng em sẽ đi nói cho Vinh Thiển biết?
Cô ở trong lòng tự hỏi một câu như vậy, chỉ một câu như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

