Hoắc Thiếu Huyền đứng chỗ lối ra của trung tâm thương mại chờ Thẩm Tố Phân, lúc đó Vinh Thiển đang đứng giữa đám đông, bóng dáng nhanh chóng bị biển người che khuất.
Thẩm Tố Phân xách theo mấy cái túi trên tay đi tới, Hoắc Thiếu Huyền nhận lấy rồi đi ra ngoài.
Vinh Thiển theo bản năng nhấc chân lên.
Bờ vai chợt bị chặn lại, bước chân của cô miễn cưỡng đặt xuống, Lệ Cảnh Trình kéo tay cô: “Đi.”
Vinh Thiển bị anh kéo đi về hướng ngược lại, đi được mấy bước, cô hất mạnh tay của Lệ Cảnh Trình ra: “Tìm được cô ta rồi?”
“Không có.”
“Chưa tìm ra anh tìm đến tôi làm gì?”
Lệ Cảnh Trình đứng lại nhìn cô, vẻ mặt vô thần: “Tôi không tới tìm em, chẳng lẽ trơ mắt nhìn em đi theo Hoắc Thiếu Huyền sao?”
Vinh Thiển xoa xoa chỗ cổ tay bị anh nắm đau, Lệ Cảnh Trình thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vẫn như cũ không hề vui lên chút nào, anh bước lên ôm lấy bờ vai cô.
Vinh Thiển hất tay anh ra: “Tự tôi đi được.”
Cô tức giận tăng tốc bước đi, không muốn Lệ Cảnh Trình đuổi kịp cô.
Vinh Thiển càng chạy càng nhanh, lúc đi qua một tiệm thẩm mỹ, chợt đụng phải một người mới từ bên trong đi ra.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Người kia không ngừng xin lỗi.
“Xin lỗi.”
Trong cửa tiệm, một gã ăn mặc trang điểm như phụ nữ đi ra: “Mỹ nữ, vào trong xem một chút đi, còn có quà tặng nữa đó nha.”
Vinh Thiển không kiêng nể gì gã này: “Biến đi.”
Ánh mắt cô thoáng nhìn thấy Lệ Cảnh Trình đang đến gần, Vinh Thiển không nói nữa, quay đầu rời đi.
Chuyện đã như vậy, đi dạo cũng không có gì tốt, tới trước quầy phục vụ tìm Thẩm Tĩnh Mạn, Thẩm Tĩnh Mạn thấy Thịnh Thư Lan, giọng nói có chút kích động: “Đứa nhỏ này, con đi đâu?”
“Mẹ, các cô ấy nhờ con giúp một chuyện, làm bản khảo sát gì đó về chăm sóc da, lúc đầu con có từ chối, nhưng nhìn dáng vẻ mấy người đó rất nhiệt tình, con nghĩ sẽ trở lại nhanh thôi, nên cũng không giải thích với Vinh Thiển. Không nghĩ tới sau khi vào, làm xong bài khảo sát, mấy người đó lại không cho con đi.”
Lệ Cảnh Trình nghe vậy, hoàn toàn nghĩ không ra anh còn có thể nói thêm gì nữa.
Trên đường trở về, Thịnh Thư Lan không ngừng xin lỗi, Vinh Thiển dựa vào lưng ghế phía sau nghỉ ngơi, cô nhắm hai mắt lại, thật ra thì cô chưa từng tiến đến gần tâm tư của Lệ Cảnh Trình.
Đến Đế Cảnh, Vinh Thiển lên lầu.
Thịnh Thư Lan dè dặt mở miệng: “Cảnh Trình, thật xin lỗi.”
Người đàn ông quét mắt qua nhìn cô: “Đầu óc em đơn giản đến mức đó?”
“Em...”
Lệ Cảnh Trình không nhịn được cắt ngang lời của cô: “Từ hôm nay trở đi, em ở trong Đế Cảnh, không được đi lung tung ra ngoài, muốn cái gì cứ nói với người hầu, mấy người đó sẽ đi mua.”
“Thư Lan trời sinh tính tình đơn giản, điều này cũng không thể trách con bé toàn bộ.”
Thẩm Tĩnh Mạn dĩ nhiên là muốn giúp đỡ cô.
Lệ Cảnh Trình đi về phòng ngủ, thấy Vinh Thiển khoanh chân ngồi trên giường xem ti vi.
Anh ngồi vào bên cạnh cô, vòng tay qua ôm cô, Vinh Thiển giãy dụa vài cái, Lệ Cảnh Trình thấy thế, dứt khoát dùng sức giữ chặc cô trong vòng tay, sau đó kéo cô về phía mình: “Ầm ĩ cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

