-----
Thẩm Tĩnh Mạn nhìn con trai: “Nó làm gì cô?”
”Anh ở trên xe… ở trên xe, cưỡng bức em!”
Tay trái Vinh Thiển đang để trên tay vịn cầu thang bỗng nắm chặt lại. Thẩm Tĩnh Mạn kinh hãi, bà vốn cho là Lệ Cảnh Trình cầm lòng không được mà làm chuyện hồ đồ, sao lại có thể gây ra chuyện cưỡng bức được?
”Tôi cưỡng bức cô?”
”Em biết ngay anh sẽ không thừa nhận.” Kỷ Lưu Gia kéo cổ áo lại, vẻ mặt lộ như thống khổ: “Cảnh Trình, em vốn đã có chồng sắp cưới. Xảy ra chuyện thế này, anh bảo em phải làm sao bây giờ?”
Người phụ nữ đang tranh biện với người tối qua như hệt hai người, Lệ Cảnh Trình nới lỏng cà vạt: “Vậy cô muốn thế nào?”
”Lời này phải là em hỏi anh, rốt cuộc anh định với thế nào với em?”
Vinh Thiển thả tay vịn ra, từ đầu cầu thang chậm rãi đi xuống phòng khách.
Kỷ Lưu Gia ngẩng đầu lên vừa lúc nhìn cô: “Đây là vợ sắp cưới của anh nhỉ?”
Lệ Cảnh Trình quay đầu lại thấy Vinh Thiển đã đi tới trước mặt mình, sắc mặt anh không đổi: “Em xuống làm gì?”
”Em xuống xem kịch vui.”
Kỷ Lưu Gia nhịn không được khóc nức nở, mắt nhìn chằm chằm cái bụng to của Vinh Thiển: “Tối hôm qua chúng tôi đều uống nhiều rượu, nhưng tôi không muốn làm chuyện gì quá giới hạn. Cô Vinh, tôi càng không có ý định phá hoại gia đình cô.”
Lệ Cảnh Trình cười lạnh: “Cô đã nói tôi cưỡng bức mà, sao không đi tố cáo đi?”
”Tôi không muốn mình không còn mặt mũi đi gặp người khác...”
Người đàn ông kéo tay Vinh Thiển: “Tối hôm qua, đúng là anh có phút chốc kìm lòng không được, nhưng anh đã đẩy cô ấy ra được.”
”Phút chốc kìm lòng không được?” Kỷ Lưu Gia cao giọng: “Rõ ràng là anh nhịn không được nữa, anh đẩy em ngã xuống ghế phụ. Anh, anh… “
Tâm trí Thẩm Tĩnh Mạn chỉ để trên bụng Vinh Thiển: “Thiển Thiển, chuyện này giao ẹ, con mau lên lầu đi! Đừng để động tới cái thai.”
”Mẹ, con không sao, kịch hay như vầy bỏ lỡ thì đáng tiếc lắm.”
Khuôn mặt Lệ Cảnh Trình nhìn hung dữ nham hiểm, đôi mắt sáng rõ nhưng lại toát vẻ sắc lạnh.Một giọng mỉa mai, hời hợt nhếch ra từ khóe miệng: “Vậy cô nói đi, cô muốn bao nhiêu tiền?”
Vinh Thiển nhìn anh. Năm đó nếu cô biết được sự thật rồi chạy tới anh khởi binh vấn tội, có phải cũng chỉ nhận được câu trả lời đả thương như vậy không?
Kỷ Lưu Gia có vẻ như bị sỉ nhục rất nhiều: “Anh nghĩ tôi tới tìm anh là vì tiền sao? Sự trong sạch của tôi chỉ đáng bằng mấy đồng tiền của anh thôi ư?”
”Nếu đã không vì tiền, cũng không phải vì tình, trong trắng lại càng không đáng giá mấy đồng tiền, vậy còn có thể vì gì?”
Lệ Cảnh Trình nói xong câu đó, di động trong túi bỗng nhiên vang lên, anh lấy ra nhìn, là Tống Khiêm.
”A lô?”
”Cảnh Trình, tối hôm qua chuyện gì xảy ra hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

