-----
Lệ Cảnh Trình thấy Vinh Thiển gật đầu, anh đứng ở bên giường: “Nhất định phải sinh tự nhiên?”
”Ừm.”
Bác sĩ cười cười: “Hiện tại rất nhiều phụ nữ không chịu sinh tự nhiên, sợ đau, cô thật có dũng khí.”
Vinh Thiển xoa xoa bụng: “Tôi muốn thử xem, nghe nói sinh tự nhiên vẫn là tốt hơn.”
”Mau chuẩn bị cơm chiều cho Vinh Thiển đi, phải ăn nhiều cho có sức.”
Bữa cơm tối nay, Vinh Thiển ăn thật nhiều, vừa mới nằm xuống không lâu, mơ hồ liền cảm thấy bụng truyền đến một trận co rút đau đớn, thấy choáng váng.
Lệ Cảnh Trình thấy cô ấn bụng: “Đau bụng sinh sao?”
”Có chút cảm giác đau...”
Nhưng hiển nhiên chưa đến lúc đó, bác sĩ cũng phải chật vật chạy đến xem mấy lần..
Cho đến tận trưa hôm sau, Vinh Thiển có cảm giác đau hơn rất nhiều, mồ hôi theo hai má chảy xuống không ngừng.
Bác sĩ đưa tay xuống dưới chăn kiểm tra: “Nhẫn nại thêm nữa đi, mọi người nói chuyện cùng cô ấy cho thoải mái đầu óc một chút.”
Cô đau đến khó chịu, đôi chân muốn duỗi thẳng cũng không được, co lại cũng không thoải mái, khó khăn thở hắt ra. Lệ Cảnh Trình khẩn trương không ngớt, toàn thân toát mồ hôi: “Khi nào thì có thể sinh?”
”Mười phân…” Bác sĩ đắp chăn lại giúp cô: “Mới chỉ mở ba, bốn phân thì chưa đâu, phải nhẫn nại chờ đợi.”
Vinh Thiển nghe nói, có chút lo lắng. Cô đau như thế nửa ngày cũng chỉ mới mở được thêm một phân. Lệ Cảnh Trình ở bên cạnh nắm chặt tay cô. Anh vẫn muốn cô sinh mổ, không muốn nhìn cô phải chịu đau đớn dày vò thế này. Bây giờ quá trình sinh lại kéo dài như thế...
Lệ Cảnh Trình lau mồ hôi trên trán cô.
Thẩm Tĩnh Mạn thấy vậy, lắc lắc đầu, bà đi tới bên cạnh Vinh Thiển: “Có thể sinh tự nhiên thì sinh tự nhiên cũng tốt, khôi phục cũng mau.”
Lúc này Vinh Thiển gần không nghe thấy ai nói gì, thân thể đau đến như bị xé rách. Hai bắp đùi bị chuột rút đau đớn không cử động được, cô thở hổn hển.
Hơn hai giờ chiều, bác sĩ bảo đưa Vinh Thiển vào phòng sinh.
Lệ Cảnh Trình theo ở phía sau, nhanh chóng tiến vào phòng sinh. Vinh Thiển bỗng nhiên kéo cửa: “Không muốn, em không muốn anh vào.”
Lệ Cảnh Trình kéo tay cô, không ngờ cô sẽ có yêu cầu này: “Em nói cái gì?”
”Em không muốn anh nhìn thấy bộ dáng này của em. Anh ở bên cạnh, em không sinh được.” Vinh Thiển kiên quyết, mặc dù đã đau đến dữ tợn, nhưng vẫn giữ lấy cửa không buông: “Lệ Cảnh Trình, một mình em vào được rồi.”
Gương mặt anh phảng phất sự mất mát. Vừa muốn tiến phòng sinh, Lệ Cảnh Trình không ngờ Vinh Thiển sẽ đối xử với anh như vậy.
Y tá ở bên cạnh khuyên: “Hiện nay rất nhiều người khi sinh đều có chồng ở bên cạnh, có thể cùng nhau chứng kiến bảo bối được sinh ra, cũng có thể giúp cô ổn định hô hấp.”
”Tôi không muốn.” Vinh Thiển từ chối thẳng thừng.
”Bộ dáng lúc đó rất xấu, tôi không muốn!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

