-----
Lệ Cảnh Trình với tay qua trước ngực Vinh Thiển, đợi Vinh Thiển ngồi vững lại anh vội hỏi: “Không có sao chứ?”
”Không sao.”
Anh lái xe với tốc độ chậm hơn. Tới nơi, Lệ Cảnh Trình tháo dây an toàn, bước xuống; chân Vinh Thiển không với xa hơn được nên trước khi xuống xe, cô thậm chí còn khom lưng tìm thử. Thứ đồ đó rất nhỏ, chắc chắn đã văng vô góc hẹp nào đó rồi, nếu không sao cô lại không tìm được.
Lệ Cảnh Trình mở cửa xe ra: “Tìm cái gì đó?”
Tay Vinh Thiển liền ôm gót chân: “Đôi giầy này không thoải mái lắm, đau chân.”
Anh dắt Vinh Thiển xuống xe: “Để lát ghé qua trung tâm mua cho em hai đôi lớn hơn một chút.”
Lệ Cảnh Trình đóng cửa xe lại, hai người đi vào tiệm ăn. Vinh Thiển một hai chọn chỗ ngồi gần cửa sổ để nhìn xuống là có thể nhìn thấy toàn bộ bãi giữ xe.
Lúc dùng bữa cô lâu lâu lại đưa mắt nhìn ra bên ngoài, Lệ Cảnh Trình gắp thức ăn cho cô: “Nhìn gì đấy?”
”Lâu rồi không ra ngoài, giờ thấy nhiều người như vậy nên thấy rất vui vẻ.”
Vinh Thiển luôn luôn thích sự náo nhiệt; sau khi cô mang thai lại rất ít khi đi ra ngoài nên đúng là hơi làm khó cô.
Cô như có điều suy nghĩ, cứ nghĩ xem thứ kia rốt cuộc là cái gì, ăn một bữa cơm cũng không yên được.
”Biết cô Vinh mang thai, nhưng tôi vẫn chưa có cơ hội đích thân tới cửa chúc mừng, chúc mừng nhé!”
Vinh Thiển nhìn qua hắn, chào hỏi khách sáo. Hoàng Phủ tứ thiếu tuyệt đúng là cao thủ của cao thủ, thần sắc trên mặt Lệ Cảnh Trình cũng nhìn không ra. Vinh Thiển tiện đà nhìn Lệ Cảnh Trình, cô muốn xem xem anh có chút gì chột dạ hay hoang mang không, nhưng tất nhiên là không có.
Chẳng trách khi ở khách sạn, cô đã bị Lệ Cảnh Trình gạt thành công mấy lần. Dạng đàn ông như anh nếu có phát hoảng thật, chắc cầm kính lúp cũng chẳng tìm ra được chút dấu vết.
Hoàng Phủ tứ thiếu nhếch miệng, không rõ đó có phải đang cười hay không: “Cô Vinh, cô thật hạnh phúc đó, đã sớm được làm mẹ rồi.”
”Cảm ơn.” Cô miễn cưỡng cười.
”Đợi khi em bé chào đời, hai người đi nghỉ có thể tới khách sạn của tôi. Tôi chắc chắn sẽ để dành phòng tốt nhất cho hai người.”
Vinh Thiển nhìn Lệ Cảnh Trình ngồi đối diện, anh nhấp một hớp nước chanh: “Nếu tính đi nghỉ, chúng tôi cũng sẽ không chọn chỗ đó. Ý tốt của Hoàng Phủ tứ thiếu chúng tôi ghi nhận.”
Hoàng Phủ tứ thiếu cười cười: “Vậy tôi không quấy rầy nữa. Tôi chờ thiệp mời rượu đầy tháng của hai người đấy! Tôi và anh Lệ bằng hữu mấy năm nên cũng cho tôi mặt mũi chứ.”
Vinh Thiển thấy không thoải mái, sự thật rõ ràng đã bị chọc thủng, người nào người nấy lại phải làm như đối phương không biết chuyện, vo tròn cho kín kẽ.
Khi về tới Đế Cảnh, Thẩm Tĩnh Mạn đã đi ngủ. Vinh Thiển vẫn chìm trong suy nghĩ về món đồ mình làm rớt lại trên xe Lệ Cảnh Trình. Thừa lúc anh đang tắm, Vinh Thiển dùng di động lên mạng, nhưng dù vậy cô vẫn không tìm ra bất cứ manh mối gì.
Ngày hôm sau, Vinh Thiển gọi điện thoại cho Vinh Trạch.
Anh ấy giao thiệp rộng, có lẽ có biết tin tức mấy khía cạnh này.
Cô gửi hình sang cho Vinh Trạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

