-----
Tên người đó được cô lưu tên là “mười ba”.
”Suy nghĩ thế nào rồi?” Hắn đi thẳng vào vấn đề.
Vinh Thiển cũng không quanh co lòng vòng: “Chuyện tố cáo Lệ Cảnh Trình cưỡng bức, tôi không đồng ý.”
Đối phương hiển nhiên không ngờ cô đã đến tìm hắn mà còn từ chối dứt khoát như vậy: “Vì sao?”
”Mặc kệ tương lai thành ra thế nào, anh ta vẫn là cha đứa con trong bụng tôi. Tôi chỉ muốn cuộc sống yên bình. Nếu tôi tố cáo anh ta tức là tôi đã phơi chuyện này ra ánh sáng cho người khác nhìn, sau đó mọi người đều sẽ biết chuyện tôi và Lệ Cảnh Trình. Tôi không thể để con mình có một người cha là kẻ cưỡng bức, vì vậy, chuyện tố cáo anh ta tôi sẽ không làm.”
Người đàn ông cười khẽ hai tiếng: “Cô là đang trốn tránh sự thật.”
”Tùy anh nói thế nào cũng được, chỉ cần tôi không tố cáo, tương lai con tôi cũng sẽ không bị áp lực gì, càng không bị người khác chỉ trỏ.” Vinh Thiển bàn tay để lên bụng, nhẹ nhàng vuốt ve.
Người đàn ông tiếp tục mở miệng nói: “Cái này gọi là không sợ phải hi sinh chính mình?”
”Tôi thì sẽ không hi sinh con mình.”
Nếu như cô đi tới bước đó, sau này thế tất sẽ có người chỉ vào Tiểu Mễ Từ mà nói, “Mày là do ba mày cưỡng bức mẹ mày mà sinh ra”. Có nhiều chuyện sẽ luôn bị bẻ cong từ miệng người khác, trường hợp này, Vinh Thiển nghĩ thôi cũng không dám nghĩ.
Sau một hồi trầm mặc, người đàn ông lúc này mới nói tiếp: “Cô đã không chịu thì còn tìm tới tôi làm gì?”
”Ngay từ ban đầu, anh đã trốn phía sau mà thao túng mọi đường đi nước bước. Lúc đầu tôi nghĩ đến việc anh chỉ muốn chia rẽ tôi và Lệ Cảnh Trình, nhưng nghĩ thế nào cũng chưa thấy hợp lý. Cho tới bây giờ tôi mới biết, anh bảo tôi đi tố cáo chính là muốn tiêu diệt anh ta. Nếu chỉ nhằm muốn anh ta không được yên ổn, thì anh cứ giúp tôi rời khỏi đây đi, tôi có cả trăm cách giúp anh đạt được mục đích.”
”Nếu tôi chỉ muốn việc anh ta phạm tội cưỡng bức bị bại lộ thì sao?”
Vinh Thiển cảm thấy quái lạ, cô hỏi thẳng luôn: “Đây là chuyện giữa tôi và anh ta, tôi không đi tố cáo mắc mớ gì tới anh?”
”Đây là thái độ cô cầu xin người khác sao?”
”Không phải tôi cầu xin anh, cùng lắm chúng ta chỉ có thể coi là ai cũng có chuyện cần. Không! Cũng không thể coi là vậy, anh đã phải nói ra chuyện tôi và Lệ Cảnh Trình bốn năm trước, vậy nước cờ của anh đi tới ngõ cụt rồi!”
Người đàn ông gác chân, dựa người ra sau ngả lưng vào ghế; động tác này đương nhiên là Vinh Thiển không nhìn thấy.
Hắn tựa như đang suy nghĩ.
”Nếu tôi đem những chứng cứ này giao cho cảnh sát, bọn họ cũng sẽ tra chuyện này thôi.”
”Đương sự không thừa nhận thì có tác dụng ư? Huống hồ cũng là chuyện từ năm nào, đến lúc đó tôi thề thốt phủ nhận, cảnh sát còn có thể làm gì?”
”Cô____” Người đàn ông tất nhiên không ngờ Vinh Thiển sẽ có thái độ như vậy, hắn nhịn cơn tức xuống: “Tôi sẽ nghĩ cách dùm cô, lúc đó ở trên tòa sẽ bảo mật thân phận cho cô. Khi chuyện Lệ Cảnh Trình cưỡng bức được xác nhận, vừa hay cô có thể đơn phương xin ly hôn. Nếu cô không muốn con mình nhận anh ta, chuyện Lệ Cảnh Trình vào tù do phạm tội cưỡng bức cũng sẽ không quan hệ tới con của cô.”
Vinh Thiển nghe nói vậy bỗng nhiên nghiêng đầu xuống: “Sao anh biết tôi đã kết hôn với Lệ Cảnh Trình?”
Người đàn ông chỉ im lặng trong chốc lát, tiện đà lại nói: “Có một số việc, nếu muốn tra cũng rất dễ.”
”Chuyện tôi và anh ta đi đăng ký kết hôn không có mấy người biết.”
”Cô chỉ cần nói cho tôi biết, làm hay là không làm?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

