Hoắc Thiếu Huyền nắm chặt hai tay, những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay chứng tỏ anh đang rất tức giận, anh tiến lên vung một quyền vào Lệ Cảnh Trình. Vinh An Thâm sợ mọi việc sẽ ầm ĩ, ông ngăn Hoắc Thiếu Huyền ra: “Thiếu Huyền, đừng làm loạn, bằng không có thể ngày mai tất cả báo chí đều đăng tin về Thiển Thiển, cậu nghĩ sau này nó làm sao đi ra ngoài gặp mọi người?”
Hai bên thái dương của Hoắc Thiếu Huyền nổi gân xanh, Vinh An Thâm biết rõ trong lòng anh vẫn để ý điều này, cho nên cố tình bắt trúng huyệt nói ra. Hoắc Thiếu Huyền cố gắng giữ bình tĩnh, mười ngón tay dần dần thả lỏng rồi buông xuống, anh đẩy tay Vinh An Thâm ra: “Chú Vinh, cháu sẽ không làm loạn nữa, cháu có mấy câu muốn hỏi Vinh Thiển một chút.”
Anh lướt qua Vinh An Thâm bước lên phía trước, Vinh Thiển đặt tay trên đùi mình, ra sức nhéo mạnh vài cái, dường như ý thức mới tỉnh táo, hai tay cô vịn vào mép bàn chậm rãi đứng dậy.
“Tiểu Thiển.” Hoắc Thiếu Huyền vẫn chưa đi đến trước mặt cô, mà chỉ đứng cách đó vài thước. Vinh Thiển nắm chặt lòng bàn tay, anh lại gần đây, đương nhiên cô có thể hiểu được anh muốn hỏi gì: “ Thiếu Huyền, thực xin lỗi.”
“Là anh ta ép em đúng không? Chúng ta đi ra ngoài trước rồi hãy nói.”
Vinh Thiển gần như không chịu nổi ánh mắt đó của anh, hai người yêu nhau mà không thể ở bên nhau, một câu chất vấn đơn giản cũng có thể biến thành lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trong lòng, yêu trong vô vọng, đau đến tận xương tủy: “Thiếu Huyền, chúng ta đã không thể quay lại như trước nữa, chuyện của em, anh không bỏ qua được, anh khiến em bị tổn thương, em cũng không bỏ qua được, nếu đã như vậy, còn không bằng kết thúc tất cả sớm một chút đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

