Trên đường trở về, Vinh Thiển ngồi ở vị trí kế bên chỗ tài xế không nói một tiếng, tâm tình Lệ Cảnh Trình rất tốt, Vinh Thiển nhìn cảnh tượng trong kính chiếu hậu, bàn tay ra sức nắm chặt lại. Lệ Cảnh Trình đưa tay tới nắm chặt bàn tay cô, Vinh Thiển giãy dụa, người đàn ông càng nắm chặt hơn, Vinh Thiển càng ra sức hơn, giống như bàn tay anh có chất độc vậy. Lệ Cảnh Trình liếc nhìn cô, bàn tay buông lỏng, Vinh Thiển rút tay về sau đó hai tay gắt gao đan vào nhau. Lệ Cảnh Trình phá vỡ sự yên lặng: “Sau khi trở về, chuyện đính hôn để anh nói hay là em nói?”
Vinh Thiển cười nhạt: “Lệ Cảnh Trình, anh đừng nói với tôi, anh làm như vậy là vì giúp tôi.”
Thực ra trong lòng anh đã nắm chắc mười phần, Hoắc Thiếu Huyền và Vinh Thiển đều là những người coi trọng sự thuần khiết, lần này, giữa bọn họ đã hoàn toàn chấm dứt.
Trở lại Vinh gia, người giúp việc nhanh chóng dẫn hai người đi vào trong phòng khách, vừa đi vừa kích động nói lớn: “Lão gia, phu nhân, tiểu thư đã trở về.”
Cả đêm Vinh An Thâm không chợp mắt, trong mắt đầy tơ máu, thấy hai người tiến đến, hai mắt ông bỗng nhiên sáng lên: “Thiển Thiển!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

